[VP13T] Chương 66: 70


Vương phi mười ba tuổi.

Chương 66: Cường giả vi tôn (6)

Edit: Pracell

***********************************

Trong mắt hai mươi Huyết Ảnh vệ dấy lên chút khai sáng, xoay trường kiếm trong tay lại, hướng tới Lưu Nguyệt cúi đầu, cùng kêu lên: “Tạ ơn chủ nhân chỉ điểm.”

“Hừ, mười ngày sau ta đến khảo nghiệm, ai không đạt yêu cầu, trực tiếp cút đi cho ta.” Lưu Nguyệt hai mắt trừng lớn, toàn thân sát khí đột nhiên bắn ra, âm hàn, khủng bố, giống như Tu La đến từ địa ngục, chỉ bằng hơi thở cũng có thể đoạt hồn nhiếp phách.

“Vâng.” Động cũng không dám động, hai mươi người nhất tề lớn tiếng đáp, sát khí như vậy mới gọi là sát khí, bọn họ còn quá yếu kém.

Lập tức, Lưu Nguyệt đi tới bắt đầu phân phó chương trình tập luyện, đây là kinh nghiệm từ mười mấy năm làm lính đánh thuê, là kinh nghiêm lúc cận kề cái chết rút ra được.

Ánh mặt trời sáng lạn, trong viện hương hoa ngập tràn.

Hiên Viên Triệt nhìn chằm chằm tảng đá lớn khi nãy bị Lưu Nguyệt đâm thủng, chậm rãi vươn năm ngón tay, ngưng tụ nội lực lại trên đỉnh, hướng tảng đá lớn vung tới.

Chỉ nghe ‘phịch’ một tiếng, Hiên Viên Triệt nhăn mày, năm đầu ngón tay đầy máu, mà trên tảng đá chỉ in năm điểm nhỏ.

Hắn nội lực cường hãn như vậy, mà còn không làm được, vậy Lưu Nguyệt thực hiện bằng cách nào?

Hiên Viên Triệt nhướng cao mày tự hỏi.

“Chàng làm cái gì vậy?” Phân phó xong mọi việc, Lưu Nguyệt đi tới, liền phát hiện Hiên Viên Triệt đang ngẩn người nhìn tảng đá, năm đầu ngón tay đầy máu tươi.

Nhất thời vừa tức giận vừa buồn cười, cầm tay Hiên Viên Triệt lên, nhẹ nhàng lau sạch, bất đắc dĩ nói: “Chàng này, ngày thường thông minh như vậy, sao hôm nay làm chuyện ngốc thế, cơ thể con người mạnh cũng có giới hạn, không thể cứng rắn hơn đá được.”

Hiên Viên Triệt nghe vậy cúi đầu, mặt tràn ngập dấu chấm hỏi nhìn Lưu Nguyệt.

Lưu Nguyệt thấy vậy cởi găng tay bạc ra, đeo cho Hiên Viên Triệt.

“Do đầu ngón tay có đồ vật trợ giúp?” Mang bao tay vào, Hiên Viên Triệt lập tức hiểu được.

“Nước lửa bất xâm, vô cùng cứng rắn, đây dùng để phòng ngự cũng tốt, mà công kích cũng siêu.” Lưu Nguyệt xoa tay Hiên Viên Triệt, hơi chớp mắt.

Cái găng tay bạc này, nàng đã nhờ Thu Ngân pha thêm vài món linh tinh trong chất liệu, tiến có thể công, lui có thể thủ, đây mới là thứ nàng cần.

“Đầu óc nàng rốt cục chứa bao nhiêu bí mật vậy?” Hiên Viên Triệt xoay người, ôm thắt lưng Lưu Nguyệt, nhướng cao mày.

“Chàng có thể từ từ tìm hiểu.” Lưu Nguyệt nháy mắt, cười thật gian xảo.

“Con nhóc này. >”< ” Hiên Viên Triệt bất đắc dĩ dứ dứ chóp mũi Lưu Nguyệt, trên mặt như buồn bực, nhưng trong mắt nồng đậm sủng nịch.

.

.

.

Vương phi mười ba tuổi.

Chương 67: Cường giả vi tôn (7)

Edit: Pracell

**********************************

Lưu Nguyệt chỉ cười không nói, lại càng tựa vào ngực Hiên Viên Triệt, nàng ngày càng thích cảm giác này hơn. Ôn nhu nhẹ nhàng, xuân ý dạt dào.

Qua sự kiện nháo phủ Tả tướng này, đám Hoàng phi mẹ của Nhị hoàng tử, Ngũ hoàng tử cùng Thất hoàng tử, vốn không để ý lời cảnh cáo trước kia của Lưu Nguyệt, giờ lòng như lửa đốt.

Đường đường là Tả tướng quyền khuynh vua áp dân, quốc cữu đương triều, Mộ Dung Lưu Nguyệt cũng dám đi đăng môn (đến trước cửa) khởi binh vấn tội, hơn nữa, Hoàng đế bệ hạ cũng không can giúp Tả tướng, cuối cùng khiến Tả tướng mất hết thể diện.

Bọn họ bất quá chỉ là các Hoàng phi, Mộ Dung Lưu Nguyệt sao có thể chừa bọn họ chút mặt mũi nào.

Chuyện thời hạn mười ngày đăng môn phải trái kia, khẳng định sẽ làm, không thể đợi tới lúc nàng thật sự đến, nếu không bọn họ thật không giải quyết nổi.

Lập tức, trong kinh thành một mảnh gà bay chó sủa (hỗn loạn), người trong phủ của Tam đại Hoàng phi, đi đông đi tây, cầm đồ khắp nơi.

Núi vàng núi bạc, châu báu ngọc ngà, từng xe từng xe hướng đến nhà Hiên Viên Triệt.

Một đống khế đất cửa hàng, từng thùng từng thùng nâng đến trước mặt Lưu Nguyệt.

Cung điện ba người Nhị hoàng tử, Ngũ hoàng tử, Thất hoàng tử, trừ bỏ cái giường để ngủ, tất cả đồ vật còn lại đều đã đưa tới chỗ Lưu Nguyệt.

Từ xưa đến nay, chưa ai từng thấy qua Hoàng tử lại nghèo đến như vậy.

Cái này, có lẽ mấy phi tử hoàng tử bị biếm trong lãnh cung so với bọn hắn còn có tiền hơn.

Thiên thần Hoàng đế Hiên Viên Dịch đem hết thảy thu vào mắt, nhưng xem cũng chỉ là xem, ba khổ chủ còn không dám phản đối, hắn lấy tư cách gì lên tiếng.

Chỉ gọi ba người tới hung hăng giáo huấn một trận, mặt mũi hoàng gia thực mất hết, cũng may là thua trong tay người nhà, nếu không, chính hắn cũng không biết giấu mặt đi đâu.

Thanh danh Mộ Dung Lưu Nguyệt trong thành lúc này như mặt trời giữa trưa, đã gần bằng với đệ nhất thiên tài Thiên Thần quốc, Vương gia Hiên Viên Triệt.

Ở ngã tư đường đều đàm luận về chuyện tiểu Vương phi, trong các quán trà cũng không kể chuyện Dực Vương nữa, mà là tiểu Vương phi, các vở kịch ngắn, một người tiếp một người, đại danh Hiên Viên Triệt cùng Mộ Dung Lưu Nguyệt, theo gió xuân bay thẳng lên các tầng mây.

Vương phi tài giỏi bưu hãn như vậy, đã muốn hơn cả Thiên Thần Hoàng đế Hiên Viên Dịch.

Trong Ngọc Lưu Ly điện, vào giờ Ngọ, Trần quý phi giá lâm đến, cùng dùng bữa với Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt.

.

.

.

Vương phi mười ba tuổi.

Chương 68: Cường giả vi tôn (8)

Edit: Pracell

*******************************

 

“Nguyệt nhi, đám tài vật trị giá hơn bốn trăm vạn lượng hoàng kim này, con tính xử lí ra sao?” Trần Quý phi nhẽ nhàng cầm đũa, trên bàn trước mặt đầy thức ăn cao cấp, chậm rãi hỏi.

Lưu Nguyệt ăn một miếng hoa quế ngũ diệp biên, cảm thấy thật ngon, tự nhiên cũng gắp cho Hiên Viên Triệt một cái, nói: “Tùy Triệt xử lý.”

Nàng đối với chuyện này không có nhiều hứng thú lắm.

Trần quý phi nghe vậy mỉm cười, nhìn Hiên Viên Triệt.

Hiên Viên Triệt gắp ngàn tầng ti cẩm trên bàn, mắt đầy vẻ sủng nịch, đưa tới bên miệng Lưu Nguyệt, chậm rãi nói: “Nộp lên quốc khố.”

Trần quý phi nghe vậy, thần tình tươi cười, gật gật đầu: “Đúng vậy, cây to đón gió lớn, cái gì quá mức cũng không tốt, đưa đống tài phú này cho phụ hoàng, so với để chỗ con tốt hơn nhiều, dù sao con cũng không thiếu tiền xài.”

Nhiều tiền của, đôi khi chính là mầm mống tai hoạ, xem ra nàng đã quá lo, Hiên Viên Triệt so với người khác hiểu rất rõ.

Hiên Viên Triệt gật nhẹ đầu với Trần quý phi, cái hắn quan tâm là sự an nguy cho người thân của hắn, còn với phụ hoàng hắn không có toan tính gì.

“Vương gia.” Nói tới đây, Thu Ngân bên ngoài đột nhiên bước nhanh tới, vẻ mặt thận trọng.

“Có chuyện gì?” Hiên Viên Triệt thấy vẻ mặt Thu Ngân như vậy, tất có đại sự, lập tức buông đũa trong tay, trầm giọng nói.

“Bẩm Vương gia, đặc sứ ngoài biên cảnh dùng bồ câu báo tin, người của Ngạo Vân quốc đang tiến đến quốc gia chúng ta, ý định tham dự thọ tiệc của Hoàng đế.”

Thu Ngân vừa nói dứt, Hiên Viên Triệt cùng Trần quý phi đều hơi chau mày.

Lưu Nguyệt thấy vậy, nhìn Hiên Viên Triệt hỏi: “Sao vậy?”

“Ngạo Vân quốc, là bá chủ trong bảy quốc gia, chưa từng kết giao với Thiên Thần chúng ta, lần này tại sao lại đến tham dự thọ tiệc của phụ hoàng?” Hiên Viên Triệt mày nhíu chặt.

Lưu Nguyệt trước đó vài ngày cũng đã tìm hiểu về hoàn cảnh nơi đây, trên đại lục này, có bảy quốc gia cùng tồn tại, nhiều năm liên tục chinh chiến, khói lửa khắp nơi, chỉ có mấy năm gần đây không có đánh nhau lớn, thường là tiểu nháo tiểu đánh thôi.

Ngạo Vân quốc, là cường đại nhất trong thất quốc, thế lực cực mạnh, so với Thiên Thần như hổ cùng sài lang, hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau, không thể địch nổi.

Mà giữa Ngạo Vân quốc và Thiên Thần quốc còn có Trần quốc, Ngạo Vân quốc nghĩ gì mà lại đi xuyên qua Trần quốc, đến mừng thọ Thiên Thần hoàng đế?

“Ai dẫn đầu?” Hiên Viên Triệt trầm giọng nói.

“Thái tử Ngạo Vân quốc, Độc Cô Dạ.” Lời của Thu Ngân khiến cả đại điện lâm vào yên tĩnh, tại sao lại là nhân vật quan trong như vậy đi, Ngạo Vân quốc có âm mưu gì?

.

.

.

Vương phi mười ba tuổi.

Chương 69: Lai giả bất thiện (1)

Edit: Pracell

************************************

(* Lai giả bất thiện: người đến không có ý tốt)

“Mãnh hổ bái sài, tất có âm mưu.” Trong tĩnh lặng, Lưu Nguyệt chậm rãi nói. (Mãnh hổ bái sài: hổ đến gặp sài lang, giống câu ‘Rồng đến nhà tôm’)

Hiên Viên Triệt nghe vậy gật đầu: “Chính là như vậy.” Nếu không chẳng lẽ Thái tử Ngạo Vân quốc ăn no rửng mỡ, không có gì làm, không ngại khoảng cách địa lý thiên sơn vạn thuỷ này chạy tới đây chơi?

Phải biết rằng thực lực của Thiên Thần yếu hơn Ngạo Vân quốc nhiều, hạ thọ bọn họ cũng không cần phải tới.

“Có ý đồ gì?” Trần quý phi gắt gao nhíu mày, nhìn Lưu Nguyệt.

Lưu Nguyệt thấy vậy nhún vai nói: “Con thế nào biết được.”

Nàng không có tâm tư nhất thống thất quốc, đăng cơ nữ hoàng, biết tình hình các nước đại khái là tốt rồi, mấy vấn đề này nên nói với các quan thần trong triều ấy, đừng hỏi nàng.

Trần quý phi thấy vậy khẽ nhướng mày, cũng biết mình không phải, chuyện chính sự như thế nào lại hỏi Lưu Nguyệt đây, lập tức quay đầu nhìn phía Hiên Viên Triệt.

Không đợi nàng đặt câu hỏi, Hiên Viên Triệt nói thẳng: “Không biết.”

Muốn nuốt chửng Thiên Thần quốc của bọn họ? Thiên Thần quốc với Ngạo Vân quốc còn có một cái Trần quốc xen giữa, chưa từng nghe nói qua cách một quốc gia cũng đánh nhau được, huống chi Thiên Thần bọn họ cũng không hề yếu.

Còn về tài lực? Vật lực? Nhân lực? Phóng mắt khắp thiên hạ ai có thể so sánh với Ngạo Vân quốc về mấy lĩnh vực này? Có nói ra cũng chưa chắc có người tin, cho nên, hắn thực không đoán được ý đồ của Độc Cô Dạ.

“Không phải còn có Tả tướng sao, cứ để hắn giải quyết.” Lưu Nguyệt cầm lấy đũa, đầu ngón tay chuyển động, cười tà tà, hối thúc, tiếp tục dùng bữa.

Hiên Viên Triệt cùng Trần quý phi nghe vậy, liếc nhìn nhau, nhất tề nở nụ cười.

Quan văn nghênh quan văn, võ tướng nghênh võ tướng.

Thái tử Ngạo Vân quốc đến đây, nên đau đầu chính là đám người Tả tướng Thái tử, chứ đâu phải Dực Vương phủ bọn họ, lần này cứ ngồi yên xem biến thôi.

“Dùng bữa, dùng bữa, hôm nay canh thang không tồi.” Trần quý phi cười sáng rỡ như mặt trời.

Hiên Viên Triệt tiếp tục kế hoạch vỗ béo tiểu Vương phi của hắn, một phòng hoà thuận vui vẻ, thảnh thơi thảnh thơi.

Cảnh xuân vô hạn, cuối cùng cũng tới hè.

Thời gian trôi qua thật nhanh, đảo mắt đã hơn một tháng.

Đại thọ năm mươi tuổi của Thiên Thần Hoàng đế Hiên Viên Dịch cũng đang chuẩn bị suốt mấy ngày nay, kinh thành nhất thời giăng đèn kết hoa, một mảnh vui mừng.

Thiên Thần thủ đô dày đặc hoa giấy, nhuộm đỏ như lửa, khiến thời tiết đầu hạ càng thêm nóng bức.

Mà trong mấy ngày nóng nực này, Dực Vương Hiên Viên Triệt lại càng thêm đốt lửa thổi gió, vì thọ lễ cho phụ vương Hiên Viên Dịch của hắn, là 450 vạn lượng, gồm hoàng kim châu báu cùng bất động sản.

.

.

.

Vương phi mười ba tuổi

 

Chương 70: Lai giả bất thiện (2)

 

Edit: Pracell

 

************************************

Hơn bốn trăm vạn lượng vàng bạc châu báu chúc thọ, đây chân chính là chưa từng có trong lịch sử Thiên Thần quốc, mà về sau chắc cũng không thể thấy lại được.

Được nhiều tài vật như vậy, Hiên Viên Dịch lập tức viết một chiếu thư, ban tận tay khen thưởng Hiên Viên Triệt.

Nhất thời, văn võ bá quan trong triều một phen nghị luận, nói Hiên Viên Triệt lòng hiếu thuận đã chạm tới trời, dân chúng bình dân thì cứ truyền tụng Dực Vương mãi, nổi bật nhất trong số quà mừng thọ cho Hiên Viên Dịch.

Cầm tiền tài của người khác, làm chuyện tốt cho mình, còn được lưu truyền sử sách, hưởng tiếng thơm như vậy, cũng là chiêu bài phía sau của Lưu Nguyệt, da mặt thật dày.

Tiễn đưa phải đưa ngoài sáng, tiền muốn có phải đi trên lưỡi đao (đại khái là làm gì cũng phải danh chính ngôn thuận, muốn đạt được gì thì phải bỏ công sức ra), Lưu Nguyệt khắc cốt nghi tâm điều này.

Khi còn cách đại thọ Hiên Viên Dịch hai ngày, Ngạo Vân quốc Thái tử Độc Cô Dạ, một tháng trước đã tiến qua biên giới Thiên Thần, rốt cục đến kinh thành.

Thái tử Hiên Viên Thừa tự mình ra nghênh đón, Tả tướng cũng đi cùng, đứng đợi trên đường cái Huyền Môn.

Cấm quân dàn hàng, binh sĩ đứng nghiêm, một màu đỏ thắm phô diễn trước cửa thành.

Vô số bình dân dân chúng đứng chật đường, ai cũng muốn thấy dung nhan của Thái tử Ngạo Vân quốc Độc Cô Dạ.

Bởi vì, bọn họ nghe nói, Ngạo Vân quốc Thái tử Độc Cô Dạ, cùng với Dực Vương của bọn họ, là song Vương đương thời.

Đồn đại rằng, Độc Cô Dạ dung mạo tuyệt mỹ, là thiên tài hạng nhất trên đời, chỉ có Dực Vương mới có thể sánh cùng.

Đồn đại rằng, Độc Cô Dạ bảy tuổi đứng trong triều đình, bắt đầu điều hành giang sơn quần hào, mười tuổi phế tổ chế (quy chế của tổ tiên), tuyển ra nhân tài, trong vòng sáu năm khiến Ngạo Vân trở thành đệ nhất cường quốc đương thời, mười sáu tuổi bày mưu tính kế, thôn tính bảy tiểu quốc xung quanh, dẹp bỏ tất cả chướng ngại quanh thân.

Trong triều bày mưu tính kế, quyết thắng ngàn dặm ngoài xa.

Nếu nói Hiên Viên Triệt là thiên tài Thiên Thần quốc, thì Độc Cô Dạ là nhân tài trăm năm khó gặp của Ngạo Vân quốc, song hùng cùng tồn tại, Nam Bắc tranh nhau tỏa sáng.

Trên đường cái nhất thời chật kín người, không một chỗ hở, khắp nơi toàn người là người, còn có cấm vệ đề phòng sâm nghiêm phía sau.

Hạnh Hoa Ổ, tửu lâu lớn nhất trên đường cái, lúc này cũng kín người.

Vị trí tốt nhất sát đường, lầu hai, Lưu Nguyệt đang thưởng thức rượu trạng nguyên hồng, nghe nói là rượu chiêu bài ở nơi này, bất quá, rượu, đối với lính đánh thuê tùy thời đều ngấp nghé sinh tử, là độc dược, hoặc là ngàn chén không say, hoặc là không được uống.

Trước kia, nàng ngàn chén không say, hiện tại thân thể này còn chưa tới cái trình độ đó, vẫn nên uống ít thôi, huống hồ, nàng cũng không phải kẻ nghiện rượu.

20 thoughts on “[VP13T] Chương 66: 70

  1. Pingback: Vương phi 13 tuổi. « Thần Lệ Phong

  2. Pingback: [LIST CHƯƠNG] « Mãn Nguyệt Thâu Tâm

  3. “Ngạo vân quốc, là bá chủ trong bảy quốc gia, chưa từng kết giao với Thiên Thần chúng ta…” => “Ngạo Vân quốc”
    “Lưu Nguyệt trước đó vài ngày cùng đã tìm hiểu…thường là tiểu nháo tiểu nháo thôi” => “cũng đã”, hình như là thừ một “tiểu nháo” hay nguyên văn là vậy ạ?

  4. Ch 66: ☆ “Nhất thời vừa tức giận vừa buồn cười, cầm tay Hiên Viên Triệt….. người mạnh cũng có giới hạn, không thể cứng rắng hơn đá được.”→ cứng rắn

    • Tỷ đã đi quét hết cmt cũ của muội, cảm thấy viên mãn :)))

      Vụ học ĐH đúng là vấn đề chung của học sinh 12, học 3 năm rồi tỷ chỉ nhắn với muội được 2 câu, “học cái gì mình thích/đam mê vẫn tốt hơn là ráng thứ mình không thích” (lúc đó ngày nào đi học cũng đầy khổ ải, chưa kể thi cử nữa đấy); nhưng cũng lại nói “thế nào mới là thứ mình thật sự thích đâu?” (muội nên phân biệt giữa “thứ mình thích” với “thứ mình nghĩ sẽ làm tốt”, cũng như “thứ mình nghĩ sẽ làm tốt nhưng thật ra chẳng hợp với mình tí nào cả”)
      Nan giải nha ;))
      Tại ngành tỷ đang học, là tỷ thích từ cấp 2, lên cấp 3 đã hướng sẵn từ đầu luôn rồi, vậy mà trong quá trình học vẫn cực kỳ hoang mang; chưa kể những bạn gia đình ép vào học, ngày nào đi học cũng khổ sở than lên than xuống, không hề muốn cố gắng; còn có người học rất tốt, nhưng không có yêu thích, lướt qua lướt lại hết ngày này qua tháng khác mà không biết mình làm như vậy để làm gì -_-. Thế nên muội suy nghĩ kỹ trước khi chọn, ĐH là 1 trong 3 bước ngoặc lớn của đời người đấy ^^

      • Cảm ơn tỷ đã cho muội lời khuyên. Muội cảm động sắp khóc lun😥 ~.~ tự vì nguyên đại gia đình nhà em gần 20 người mới có 2 người ủng hộ muội chọn ngành mình thích (may là có mẹ muội trung lập chẳng ủng hộ cũng chẳng bắt buộc)…./_\ (bi thương dễ sợ lun). Mấy bữa nay muội còn suy nghĩ tùm lum nhưng chắc giờ muội phải suy nghĩ rồi quyết định và thêm thật nhiều quyết tâm nữa ^^

  5. Tả tướng phủ

    -> phủ Tả tướng

    ——————————————

    đăng môn

    -> Ta nghĩ nên giải thích từ này nàng ơi! Nó nghĩa là chặn cửa?

    ——————————————-

    Thiên Thần quốc đệ nhất thiên tài Vương gia Hiên Viên Triệt.

    -> đệ nhất thiên tài Thiên Thần quốc, Vương gia Hiên Viên Triệt

    ——————————————–

    Trần quý phi giá lâm đến

    -> ??????

    ——————————————–

    mà về sau chắc cũng không thể thấy lại a.

    -> bỏ ‘a’

    ———————————————

    • “Đăng môn” là đến gặp, đến trước cửa nhà, dùng cho những nhà cũng khá giả quan chức một chút (có cái cửa lớn-“đại môn” để mà “đăng”), ta cũng đã mở ngoặc thêm theo ý nàng.

      “Giá lâm” cũng là đến gặp, mà dùng trang trọng hơn, cho những người quyền quý trong Hoàng tộc (Hoàng Thượng giá lâm…), ta cũng giữ nguyên thôi, ai coi phim TQ nhiều chắc quen :))))

      Còn lại đã sửa ;)))

Kí giấy bán hồn nào =))

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s