[VP13T] Chương 36: 40


Vương phi mười ba tuổi.

Chương 36: Lo lắng.

Edit: Pracell

***********************************

Lưu Nguyệt cũng không nói lời nào, theo phía sau Hiên Viên Triệt rời khỏi Bính Thần cung, bất quá cũng không bỏ qua ánh mắt cực kỳ cực kỳ đối địch của Liễu Tâm Ngải.

Hiên Viên Triệt trong lòng bàn tay có một lớp mồ hôi lạnh, xem ra hắn là cấp tốc chạy tới đây, sợ nàng bị bắt nạt sao?

Khẽ ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Triệt, khóe miệng Lưu Nguyệt khẽ nhếch một nụ cười mỉm, nàng sao có thể để người khác khi dễ được chứ, bất quá, cảm giác này cũng dễ chịu, dễ chịu lắm.

Một đường mà đi, Hiên Viên Triệt tốc độ rất nhanh.

Phút chốc, đã về Ngọc Lưu Ly điện.

“Về sau nếu bà ta triệu kiến nàng, phải để ta theo, nếu không, nàng không được đi.” Từng bước bước vào trong điện, Hiên Viên Triệt nói với Lưu Nguyệt một câu, sắc mặt cực kỳ nghiêm túc.

Lưu Nguyệt nhướng mày, còn chưa kịp nói gì, thân thể đột nhiên run lên, đứng không vững nữa, đầu hướng Hiên Viên Triệt ngã vào.

Hiên Viên Triệt sắc mặt tái nhợt, một mặt vội vàng ôm lấy Lưu Nguyệt đã bất tỉnh, nhanh hướng nội điện phóng đi.

Một mặt hét lớn: “Tuyên Mặc, mau cút lại đây cho ta, mau lên.” Thanh âm nhẹ run, làm gì còn chút bình tĩnh tự tin như lúc gặp Liễu hoàng hậu khi nãy.

Ngạn Hổ cùng Thu Ngân đứng chờ ở Ngọc Lưu Ly điện thấy tình huống như vậy, cũng biến sắc, vội vàng xông ra ngoài tìm Tuyên Mặc.

Hiên Viên Triệt bước nhanh đem Lưu Nguyệt đặt lên giường, Tuyên Mặc phía sau cũng nhanh chóng vọt đến.

Bắt mạch, hội chẩn, Tuyên Mặc trên trán tuôn ra mồ hôi lạnh.

“Thế nào?” Hiên Viên Triệt sắc mặt cực kỳ khó coi, trầm giọng nói.

“Trong cơ thể Vương phi đang có hai loại độc tố lan tràn rất nhanh…..”

“Chết tiệt, ngươi mau nói cho ta cách chữa trị, ta không cần biết độc đó đang làm gì.” Tuyên Mặc lời còn chưa nói xong, Hiên Viên Triệt sắc mặt xanh mét, một quyền nện trên giường.

Giường bằng bạch ngọc tinh xảo, lập tức ‘ầm’ một cái sập tan tành.

“Nhiều lời làm gì, Tuyên Mặc ngươi mau nhanh tay lên, mau cứu Vương phi.” Hàn tổng quản cũng đi tới, vẻ mặt lo lắng hướng Tuyên Mặc, dược sư bên người Dực Vương, nói.

Mồ hôi trên trán Tuyên Mặc lan rất nhanh: “Thần không dám chậm trễ, nhưng hai loại độc này, thần không biết là độc gì, hơn nữa cực kỳ bá đạo, trong thân thể lan ra rất nhanh.”

Vuốt thân thể Lưu Nguyệt vốn lạnh như băng giờ nóng rực, Tuyên Mặc cắn răng nói.

Hiên Viên Triệt vừa nghe liền túm cổ áo Tuyên Mặc, nhấc bổng hắn lên, tức giận đỏ mắt nói: “Ngươi không thể cứu nàng?”

“Thần…thần….không có cách nào.” Tuyên Mặc từ trước tới nay chưa bao giờ thấy Hiên Viên Triệt phẫn nộ như thế, không khỏi xanh cả mặt.

Nắm tay răng rắc bóp chặt, Hiên Viên Triệt một tay ném Tuyên Mặc một bên, xoay người rút nhuyễn kiếm màu bạc trên đầu giường ra, sát khí dữ tợn, xoay người bước đi: “Độc phụ, ta bắt bà ta nôn ra giải dược.”

Ngạn Hổ, Thu Ngân thấy vậy, thần tình lo lắng, Vương gia của bọn họ nói là đi lấy giải dược, thật ra là muốn đi giết người.

Đối đầu trực diện với Hoàng Hậu, hậu quả sẽ vô cùng…..

Từng bước từng bước đi ra, Hiên Viên Triệt còn chưa đi được hai bước, Lưu Nguyệt đang hôn mê bất động trên giường, đột nhiên lật cổ tay, cầm lấy bàn tay Hiên Viên Triệt.

“Triệt.” Một chữ nhẹ nhàng, lại như định hải thần châm, nháy mắt dừng cước bộ Hiên Viên Triệt lại.

Cảm giác được bàn tay nhỏ bé cầm lấy bàn tay hắn, Hiên Viên Triệt vội xoay người lại, bình tĩnh nhìn chăm chú người đang nằm trên giường.

Ánh mắt sắc bén, ngăm đen như hồ sâu không đáy, hấp dẫn linh hồn người khác.

Hai mắt nhìn chằm chằm Hiên Viên Triệt sát khí đầy người, hai mắt đỏ ngầu, Lưu Nguyệt nở nụ cười, con người này, đối với nàng toàn tâm toàn ý.

“Chàng quá coi thường ta rồi.” Khoé miệng chậm rãi khởi một nụ cười tà, Lưu Nguyệt cầm lấy tay Hiên Viên Triệt, từ từ ngồi dậy.

.

.

.

Vương phi mười ba tuổi.

Chương 37: Hùng ưng.

Edit: Pracell

**********************************

“Hả, sao có thể vậy được, tất cả đều bình thường.” Tuyên Mặc nhìn thấy cảnh này vô cùng kinh ngạc, nhưng rất nhanh kiềm chế lại, bắt mạch cho Lưu Nguyệt, liền khiếp sợ trừng mắt, không tin nổi nhìn nàng.

Vừa rồi còn trong tình trạng nguy kịch, hiện tại sao có thể….

“Dĩ độc trị độc mà thôi.” Lưu Nguyệt thu cổ tay bị Tuyên Mặc nắm lại.

Liễu hoàng hậu hạ độc, nàng phải uống, nếu không làm sao ‘giả heo ăn thịt hổ’ được.

Nhưng mà, nàng sao có thể để mình trúng độc, nên trước khi uống chén trà, độc dược trong tay áo đã bôi sẵn lên môi, vừa rồi chẳng qua là hai loại độc đối chọi nhau, làm nàng nhất thời không mở miệng nói được thôi, cũng không đáng lo.

Thân thể này còn lâu mới bằng được cơ thể trước kia của nàng, trước kia nàng đã từng thử qua hàng trăm loại độc tố, cho dù là độc thần kinh cấp bốn tiên tiến nhất của Mĩ cũng không làm gì nàng được, hiện tại có lẽ cần phải làm quen với cơ thể này một chút.

Xem ra, còn cần bồi dưỡng nhiều.

Lôi kéo Hiên Viên Triệt đang đứng ở đầu giường bình tĩnh nhìn nàng, phẫn nộ cùng lo lắng nồng đậm trong mắt hắn chậm rãi biến mất, nhưng thay vào đó là khuôn mặt ngập tràn tức giận.

Lưu Nguyệt lại nhẹ giọng ngạo nghễ nói: “Ta không phải là người không biết quý mạng sống của mình, ta cũng không phải người không biết phải trái, ta đi đến đó, vì trong lòng hiểu rõ, ta có thể ứng phó hết thảy không chút sai sót, cho nên, ta đi.”

“Vậy ý tứ của nàng là, ta lo lắng cho nàng cũng chỉ thừa thãi thôi chứ gì?” Hiên Viên Triệt mặt mày lạnh lẽo, cảm tình cùng lo lắng khi nãy của hắn chỉ như trò cười, nàng sớm đã tính toán kỹ càng.

Lưu Nguyệt thấy vậy lắc đầu, đứng lên bên giường, ôm mặt Hiên Viên Triệt, cực kỳ ôn nhu hôn nhẹ, mỉm cười nói: “Không, ta thật cao hứng, ta thật sự rất cao hứng, chưa bao giờ cao hứng đến như vậy.”

Lặp lại từ ‘cao hứng’ ba lần, có thể thấy được tâm tình của nàng lúc này, chưa từng có ai vì nàng mà lo lắng đến như vậy, chưa từng có ai, Hiên Viên Triệt vì nàng, tức sùi bọt mép rút kiếm định phóng đi cung Hoàng Hậu, hắn vốn không phải người nóng nảy như vậy, cho nên, nàng thật sự thật sự cao hứng.

Hai tay vươn ra ôm cổ Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt cúi đầu tựa vào vai hắn, nhẹ nhàng nói: “Triệt, tin tưởng ta, ta không phải là một chú chim hoàng anh yếu đuối, ta là hùng ưng, một con hùng ưng có thể cùng chàng giương cánh ngao du khắp chân trời này, ta, không phải kẻ yếu đuối, cho nên, hãy tin tưởng ta.”

Lời nói thầm vang rõ trong tai Hiên Viên Triệt, thật nhẹ nhàng mà cũng nhuốm đầy tự tin kiêu ngạo.

Lửa giận ngập trời kia, chậm rãi biến mất, hắn đã không tin tưởng nàng, cho nên mới có thể lo lắng cho nàng đến như vậy, hắn như thế nào lại quên mất, tiểu Vương phi của hắn có bao nhiêu lợi hại, có bao nhiêu kiêu ngạo cùng bao nhiêu thủ đoạn thông thiên.

.

.

.

Vương phi mười ba tuổi.

Chương 38: Tự gánh hậu quả.

Edit: Pracell

*************************************

Nhìn hai người ôm nhau một chỗ, Hàn tổng quản, Ngạn Hổ, Thu Ngân, Tuyên Mặc bốn người liếc nhau, trong lòng thầm bội phục Lưu Nguyệt, đồng lời lặng yên không một tiếng động lui xuống, cho hai người một không gian riêng.

“Không có lần tiếp theo nữa.” Một lúc lâu sau, Hiên Viên Triệt lãnh khốc nói, trừng mắt liếc nhìn Lưu Nguyệt đang tựa vào vai mình.

“Được.” Lưu Nguyệt nghe vậy cười, tuyệt đối sẽ không có lần thứ hai, không thể khống chế thân thể mình, đối với lính đánh thuê cao cấp mà nói, đây tuyệt đối là điều cấm kỵ.

“Chuyện này, ta sẽ….”

“Không, để ta, dám động thủ với ta, hậu quả sẽ là….tự gánh lấy.” Thị huyết quang mang trong mắt chợt loé, Lưu Nguyệt xinh đẹp nở nụ cười, đó là một nụ cười đẫm màu tàn ác.

Thà ta phụ cả thiên hạ, chứ không để thiên hạ phụ ta, đây là triết lý sống của Lưu Nguyệt, đây cũng là quy định sắt đá của nàng trong giới lính đánh thuê.

Hiên Viên Triệt nhìn Lưu Nguyệt cười, đến cả hắn cũng cảm giác được khí tức thị huyết bên trong.

Khi hại người khác, tất nhiên sau đó phải nghĩ cách để không bị trả thù, thủ đoạn cùng trình độ phải ngày càng lợi hại, càng khó lòng phòng bị hơn.

Nếu khó lòng phòng bị, vậy không bằng trực tiếp vờ trúng chiêu, thời điểm người kia thả lỏng cảnh giác, cũng là thời điểm nàng ra tay.

Hiên Viên Triệt có thể được phong Vương xưng hùng khi còn trẻ như vậy, cũng không phải nhân vật đơn giản, mà hiển nhiên, tiểu Vương phi của hắn lại càng không.

Sai lầm thả hổ về rừng, kết cục sớm đã định.

Vòng tay ôm lấy Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen dài, nữ tử trong lồng ngực này, không hiểu sao khiến hắn ngày càng thích, ngày càng thích hơn.

Ánh sáng dần biến mất, sao Kim mọc lên trên bầu trời.

Bóng đêm, rất nhanh lan tràn khắp nơi, ánh sao lung linh trên tấm màn đêm đen càng toả ra ánh sáng huyền ảo.

Hai thân ảnh một lớn một nhỏ, từ trong Ngọc Lưu Ly điện bay ra, hướng đến bảo khố Hoàng cung.

Hiên Viên Triệt một thân khinh công cơ hồ đã đạt mức độ siêu việt, lại thêm hiểu biết về bố trí nơi Hoàng cung, như một làn khói nhẹ, thần không biết quỷ không hay di chuyển.

Chân phi nhanh hướng bảo khố Hoàng cung, mắt lại không ngừng quan sát bốn phía, không có ai, không có tung tích gì, cái gì cũng không có, Lưu Nguyệt theo phía sau hắn giống như đã tiêu thất đi, một chút hơi thở cũng không có, Hiên Viên Triệt thấy vậy không khỏi nhướng cao mày.

Đến cỡ như hắn, mà còn không thể phát hiện được Lưu Nguyệt, nếu không phải hắn biết nàng đang cùng đi với mình, chắc hắn không tin sau lưng còn có người.

Đây là công phu gì vậy, cư nhiên khiến cả người như biến mất.

.

.

.

Vương phi mười ba tuổi.

Chương 39: Thủ đoạn.

Edit: Pracell

**************************************

Lưu Nguyệt ẩn mình trong bộ đồ dạ hành (đồ đen bó sát mà thích khách/ninja hay dùng), nhìn Hiên Viên Triệt phía trước không ngừng nhìn chung quanh, không khỏi cười thầm, với nàng, tránh né thị vệ chỉ là chuyện chơi, cho dù là năm tia hồng ngoại chiếu nàng cũng có thể lách thoát, đừng nói giờ chỉ dùng kỹ thuật ẩn mình.

Trong đêm đen, một thân ảnh xuất hiện trên nóc nhà, như gió nhẹ thổi qua, một thân ảnh đứng trên mặt đất, quỷ dị vô cùng.

Lặng yên không một tiếng động.

Bảo khố Hoàng cung Thiên Thần quốc.

Núi vàng núi bạc đùn đùn nhau, trong bảo khố luôn luôn có đủ loại kỳ trân dị bảo, mà đây lại là bảo khố Hoàng cung, tất nhiên càng thêm quang mang chói mắt, cơ hồ người ta không thể nhìn gần.

“Nàng muốn tìm cái gì?” Tiến vào trong bảo khố, Hiên Viên Triệt hạ giọng, hỏi Lưu Nguyệt vừa theo hắn chạy tới.

Lưu Nguyệt này, lúc tối, chỉ bảo hắn phải dẫn đường cho nàng vào trong bảo khố, cũng không nói đi vào để làm gì, khiến người ta khó đoán.

Hắn cũng không nghĩ nàng vào đây vì muốn trộm châu báu vật quý, mấy cái đó ở nhà hắn nhiều không đếm xuể, dùng không tới, giữ không hết, còn cần gì đến đây.

Lưu Nguyệt hướng Hiên Viên Triệt ngoắc ngoắc tay, cười, hướng đến một chiếc bàn bằng gỗ đàn mộc hoành, bên trên bày đầy chai lọ bằng sứ.

Đứng trước mấy chai lọ ngổn ngang này, Lưu Nguyệt tay lấy lên một cái, nhẹ ngửi một hơi.

“Đây là hủ cốt độc.” (Độc ăn mòn tận xương cốt) Hiên Viên Triệt thấy vậy hạ giọng nói.

Hủ cốt độc là gì, đây là độc thần kinh cấp bảy, tuy chưa luyện chế xong, nhưng ở nơi này cũng tính là cực phẩm.

Không nói nhiều, Lưu Nguyệt ngón tay khẽ động, sau bỏ cái chai xuống.

Bất quá, động tác nhỏ của nàng không qua được mắt Hiên Viên Triệt.

“Nàng thả cái gì vào trong vậy?” Hiên Viên Triệt nhướng mày.

Lưu Nguyệt hướng Hiên Viên Triệt cười cười: “Đến lúc đó chàng sẽ biết.” Vừa nói nàng vừa huơ tay rất nhanh, mở nắp từng lọ, phân biệt được độc tố gì xong, đều thêm ít hoặc nhiều ba thứ linh tinh vào.

Tất cả đều là thứ tốt, có cực phẩm độc tố, cũng có cực phẩm giải dược, bảo khố Thiên Thần quốc này giấu nhiều loại dược phong phú thật.

Hiên Viên Triệt đứng một bên trợn mắt, bỏ linh tinh vào trong độc dược còn chưa tính, giờ với mấy giải dược cực kỳ trân quý cũng vậy, chuyện này…..

“Mấy thứ này rất quý, khó tìm lắm, nàng….”

“Bởi vì nó quý giá khó tìm, nên sẽ ít khi được dùng, mà khi đã dùng, là lúc gặp phải vấn đề sinh tử trước mắt.” Lưu Nguyệt chậm rãi quay đầu, nói: “Chúng ta, không dùng giải dược nơi này được.”

.

.

.

Vương phi mười ba tuổi.

Chương 40: Thánh vật.

Edit: Pracell yêu

************************************

Hiên Viên Triệt nghe xong liếc mắt nhìn Lưu Nguyệt một cái, cũng không phản đối.

Hôm nay Liễu hoàng hậu hạ độc Lưu Nguyệt, chính là lấy từ trong mấy cái bình này, mà nếu đã dùng độc dược nơi này, không lý nào lại cho Lưu Nguyệt sử dụng giải dược trong này được.

Mà giải dược trong này, khi dùng, chắc chắn sẽ dùng cho đối tượng….

“Chặt cỏ phải chặt tận gốc, nếu không gió xuân thổi tới sẽ tiếp tục nảy sinh.” Lưu Nguyệt cầm lấy lọ giải dược cuối cùng, ngắm nghía một phen, đột nhiên ngón tay buông lỏng, bình nhỏ liền rơi xuống.

Cổ chân nhấc lên, bình nhỏ tưởng như sắp vỡ vụn giữa sàn đột nhiên vững vàng dừng trên mu bàn chân Lưu Nguyệt.

Hiên Viên Triệt thấy vậy, khoé miệng tươi cười, hảo mưu kế, hảo thủ đoạn.

Trong mắt chợt loé qua tia thị huyết, Lưu Nguyệt chậm rãi cười cúi xuống cầm lấy cái bình nhỏ.

Ngón tay miết thành bình, Lưu Nguyệt thân hình còn chưa kịp đứng lên, ánh mắt đột nhiên đảo đến tận cùng bên trong, dưới chân bàn, có một quyển sách.

Lưu Nguyệt thấy vậy ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Triệt cười nói: “Nhà chàng sao đến nông nỗi này?”

Cư nhiên, chỗ giấu trân bảo quý giá, lại dùng sách lót chân bàn.

Hiên Viên Triệt thoáng nhìn theo tầm mắt Lưu Nguyệt, sau quay đầu trừng mắt nhìn nàng nói: “Đó là bí kíp quái lực loạn thần gì đó, không xài được.”

Quái lực loạn thần, Lưu Nguyệt vốn định đứng lên, nghe vậy, ngồi phục xuống, lấy tay rút ra, nàng muốn nhìn xem quái lực loạn thần như thế nào.

“Lấy âm ngự thú?” Lưu Nguyệt tuỳ ý lật lật, hơi kinh ngạc đọc lên.

“Bí kíp đó nói về việc lấy âm nhạc chỉ huy dã thú, trăm năm trước, tổ tông ví nó như thánh vật, trăm năm sau, phụ hoàng xem nó như rác rưởi, không ai có thể luyện thành, hoàn toàn chỉ là thứ giả dối hư ảo, giả thần giả quỷ hết chuyện này đến chuyện khác.” Hiên Viên Triệt cực kỳ khinh thường.

Lưu Nguyệt nghe vậy hơi hơi nhướng mày.

Lấy âm ngự thú, đây có điểm hơi quá sức tưởng tượng, nhưng cũng không phải hoàn toàn không làm được.

Ví dụ, nàng rất rõ ràng, âm thanh nếu đạt tới một độ cao nhất định, liền có lực lượng kinh thiên, không phải chỉ cần lớn, mà phải có một điểm giới hạn, như âm nữ cao opera, chấn vỡ chén thủy tinh, cũng không phải chưa từng xảy ra.

Nếu âm thanh có lực công kích cao như vậy, chuyện thông qua nó chinh phục hoặc khống chế sinh vật khác, cũng không phải chuyện không thể, chẳng qua là cần tìm ra điểm giới hạn đó thôi.

“Đi thôi.” Hiên Viên Triệt thấy mọi chuyện cũng đã xong, lập tức giữ chặt Lưu Nguyệt, đi ra ngoài.

Lưu Nguyệt thuận tay đem cuốn sách nhét vào trong lòng, liền bước đi theo ra ngoài, khi rảnh rỗi, nàng cũng thử luyện xem, nàng biết nguyên bản Mộ Dung Lưu Nguyệt này kỹ thuật đánh đàn không tồi.

18 thoughts on “[VP13T] Chương 36: 40

  1. Pingback: Vương phi 13 tuổi. « Thần Lệ Phong

  2. Pingback: [LIST CHƯƠNG] « Mãn Nguyệt Thâu Tâm

  3. “Vậy ý tứ của nàng là…thừa thải thôi chứ gì?” => “thừa thãi”
    “Lưu Nguyệt thấy vậy ngửa đầu nhìn Hiên Viên Triệt” => cổ thì là “ngửa”, nhưng đầu thì là “ngẩng” mới đúng

  4. Chương 36: ” thần không biết là độc gì, hơn nữa cực kỳ báo đạo, trong thân thể lan ra rất nhanh.”
    Tỷ ơi. Ở đây. Cái này là ” bá đạo” hay “báo đạo” zay tỷ

  5. Ch 38: “Thị huyết quanh mang trong mắt chợt loé, Lưu Nguyệt xinh đẹp nở nụ cười, đó là một nụ cười đẫm màu tàn ác.”→ quang mang. Cái này là sau một hồi muội đi đọc mấy chg sau mới thấy lạ nên quay lại comt ^^

  6. /… Lưu Nguyệt khóe miệng nhếch một chút tươi cười…./

    —–Câu này mình thấy cứ sao sao ý…

    /…Lưu Nguyệt nhướng mày, còn chưa kịp nói gì…/
    /Hiên Viên Triệt thấy vậy không khỏi nhướng cao mày./
    /Lưu Nguyệt nghe vậy hơi hơi nhướng mày./

    —–nhướng mày -> nhướn mày

    /… thanh âm nhẹ run, làm gì còn chút bình tĩnh tự tin như khi gặp Liễu hoàng hậu khi nãy./
    /Hôm nay Liễu hoàng hậu hạ độc Lưu Nguyệt/

    —–Nên thay chữ “khi” thành một từ khác để tránh bị lặp từ, “lúc” chẳng hạn. :*

    —–Liễu hoàng hậu -> chỗ này mình gửi email cho Pra này.

    /Bước nhanh đem Lưu Nguyệt đặt lên giường, Tuyên Mặc phía sau cũng nhanh chóng vọt đến./

    —–Người thực hiện hành động trong vế đầu câu này là HVT, đây không phải là câu rút gọn, không có chủ ngữ này. 😛

    /Lưu Nguyệt xinh đẹp nở nụ cười, đó là một nụ cười đẫm màu tàn ác./

    —–đẫm màu tàn ác -> mình nghĩ là “đẫm máu tàn ác”

    /Hiên Viên Triệt có thể được phong vương xưng hùng khi còn trẻ như vậy/

    —-Trong câu này chữ “vương” có phải viết hoa không Pra?

    /Ánh sáng dần biến mất, sao kim mọc lên trên bầu trời./

    —-sao kim -> “sao Kim” vì đây là danh từ riêng.

    /Đây là công phu gì a, cư nhiên khiến cả người như biến mất./

    —–> Bỏ ‘a’.

    • /… thanh âm nhẹ run, làm gì còn chút bình tĩnh tự tin như khi gặp Liễu hoàng hậu khi nãy./

      —–Nên thay chữ “khi” thành một từ khác để tránh bị lặp từ, “lúc” chẳng hạn. :*

      —–> Đoạn này ý mình là chữ “khi” đầu tiên, vừa nãy mình viết thiếu. =w=

    • Mấy cmt này xuất hiện lúc mình đang mãi cmt sửa bài nên bị sót mất :”>

      Mình đã sửa lại câu đầu cho thuận hơn.
      Email nào đâu bạn?
      “Nhướng” hay “nhướn” mình tra GG thì đều đúng, nhưng có vẻ “nhướng” dùng nhiều hơn nên mình vẫn giữ nguyên “nhướng mày” vậy.
      Đã thêm chủ ngữ HVT :3
      Là “đẫm màu” đấy bạn, đầy sự tàn ác.
      Tất cả chữ “Vương” mình đều viết hoa nhé, chỗ này đúng là sót ^^
      Còn lại đã sửa hết :”>

Kí giấy bán hồn nào =))

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s