[VP13T] Chương 295 : Cắn người miệng mềm (1)


Vương phi 13 tuổi

Chương 295 : Cắn người miệng mềm 1

Edit : Tử Dương

Beta: Pracell

*************************************

Nước gợn sóng lăn tăn, sương khói lượn lờ.

Giữa cảnh non nước xinh đẹp ấy, hơi nước nhè nhẹ uốn lượn bay lên, tràn ngập khắp thanh sơn nước biếc, một chút mờ mịt, một chút xanh xanh.

Mê mắt nhân, nhu lòng người. (Su : Ta cũng muốn dịch ra lắm, nhưng mà k biết dịch kiểu gì cho hay mà k bị lặp từ =.=, ai k hiểu thì comm bên dưới nhé)

Trong khung cảnh trời xanh nước trong, một con thuyền lướt như bay, xâm nhập vào bức tranh tuyệt mỹ này.

“Ha ha ha….” Tiếng cười to như chuông đồng phá tan mặt nước tĩnh lặng, bám vào gió xuân, quyện trong đó là sự đắc ý và vui sướng vô hạn.

“Thật lanh lợi !” Đứng ở đầu thuyền, Hiên Viên Triệt vừa cười vừa ôm lấy Lưu Nguyệt, tay nhéo nhéo cái mũi nàng.

Lúc Lưu Nguyệt còn nhỏ, hắn rất yêu động tác này, hiện tại nàng trưởng thành, hắn vẫn không thay đổi. Lưu Nguyệt ở trong lòng hắn, mặc kệ dù lớn lên thế nào, sự sủng nịch của hắn với nàng cũng không thay đổi.

Nhéo mũi Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt không nhịn được cười ầm ĩ thật lâu, có người suốt ngày đánh nhạn, sáng nay bị nhạn trác mắt (giống “chơi dao có ngày đứt tay”).

Nhớ lại khuôn mặt Vân Triệu không ngừng thay đổi đỏ cam vàng lục lam chàm tím , Hiên Viên Triệt liền hết giận.

Lưu Nguyệt nghe vậy quay đầu, khoanh tay trước ngực, giương mi lên, nói : “Không ai hại chúng ta mà còn có thể yên ổn.”

Cực kì kiêu ngạo, cực kì tự tin.

Hiên Viên Triệt nghe vậy càng cười lớn hơn. Tiểu Vương phi của hắn, thật sự làm cho người ta không thể không yêu.

“Nói cho cùng, quân tử trả thù, ba năm chưa muộn, dám đánh chúng ta sẽ phải trả cái giá lớn.” Hai tròng mắt Hiên Viên Triệt chợt lóe.

Nhìn nhau, Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt đồng thời ngửa đầu cười to, tiếng cười bay trong không trung, xoay quanh làn nước chảy xuống.

Đi xa vách núi, Hậu Kim – Thần Phi, Tuyết Thánh – Vân Triệu, đã sớm không thấy.

Trời xanh nước trong, thật sự là điều kiện thời tiết rất thuận lợi.

Con thuyền nhoáng lên một cái, đã đi rất xa.

Hai bên bờ sông, đồng cỏ dài thẳng cánh ưng bay, một chiếc xe ngựa loáng thoáng sừng sững ở giữa, đã nhìn thấy Mộ Dung Vô Địch ngồi ngay ngắn ở trên xe.

Hiên Viên Triệt thấy vậy, ôm lấy Lưu Nguyệt, dưới chân khẽ nhún trên mặt thuyền một chút, thân hình bay vào không trung, giống như một con chim lớn , ở trên mặt nước đá đá mấy cái, lướt nhẹ qua mặt sông rộng lớn.

Nhanh như phi yến, nhẹ như lục bình.

Xưa có Đạt Ma Sư Tổ vượt sông Trường Giang, hôm nay, Hiên Viên Triệt lật sóng mà qua.

** Tương truyền, khi Đạt Ma tới Kim Lăng (hiện nay là thành phố Nam Kinh tỉnh Giang Tô), Lương Vũ Đế Tiêu Khản đã thân hành tiếp đãi ngườị. Tuy Tiêu Khản là vị vua rất sùng đạo và có nhiều cống hiến cho Phật giáo bấy giờ, song vì vua quá nặng phần giáo lý theo kinh sách, cho nên Đạt Ma cảm thấy cơ duyên không hạp và Đạt Ma muốn lên phía Bắc, nhưng lúc bấy giờ nước sông Trường Giang đang lên to, lại không có thuyền nên ngài ngắt một nhánh cỏ lau đặt xuống mặt nước và đặt chân lên, cứ thế rẽ sóng vượt con nước qua bờ sông bên kia như thể đi trên đất bằng. Người dân Trung Hoa đứng hai bên bờ sông lúc bấy giờ trông thấy cảnh tượng kỳ lạ như vậy cho là Bồ Tát giáng thế. Đó là sự tích Đạt Ma đạp nhánh cỏ lau, vượt sóng qua sông.**

26 thoughts on “[VP13T] Chương 295 : Cắn người miệng mềm (1)

  1. Một lần nữa ta thông báo,

    Chương này đã xong.

    Tem thuộc về ta, khỏi báo danh nhá, ta lười quớ, ^^ => lv 5
    Phong bì là của Wind => lv 3.5

    3 chương đột xuất đều là tứ ngoại toàn thắng….^^

  2. Pingback: Vương phi 13 tuổi. « Thần Lệ Phong

  3. tra thu ac thay ghe.
    the la lai co chien tranh bung no rui
    Nhung van con mot anh dep trai ngay xua phong lua thoaT
    chang bit khi nao thi LN dung do lai anh nay hi?
    ta cho ghe lem
    thank you cac nang nhieu

  4. “nhất vi độ giang”, hình như là một bước qua sông đó nàng :-SS ( ý hiểu của ta nhé ! nhắc sai nàng cũng đừng ném đá ta nha )

  5. Trông ông này như tranh biếm họa. Chả ra dáng vĩ nhân gì cả =))
    Cơ mà hơi bất công với các anh còn lại. Tại hội Triệt – Nguyệt yêu nhau nhanh quá.
    Btw, dài ghê. Vẫn chưa đọc xong hết 1 nửa.

  6. “Mê mắt nhân, nhu lòng người” -> “mị nhãn, nhu lòng người” or “mị nhãn, say lòng người” or “mắt dụ (mê; mị) hoặc, nhu (say) lòng người”

    • Chủ yếu là tìm cách nào cho không lặp từ hay bỏ bớt “nhân/người” mà vẫn hay ấy bạn, chứ “mê mắt/mị nhãn” hay “nhu lòng/say lòng” để vậy vẫn hiểu được mà

  7. Mê mắt nhân,nhu lòng người ta thấy nàng dịch thành mê man tầm mắt say mê lòng người cũng đc.hehe thank nàng nhiều nha

Kí giấy bán hồn nào =))

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s