[VP13T] Chương 305 : Cắn người miệng mềm (11)


Vương phi 13 tuổi

Chương 305 : Cắn người miệng mềm 11

Edit : Thanh Tâm

Beta: Pracell

******************************************

Mấy năm nay nàng có tìm hiểu thông tin  một chút, có nghiên cứu về thất quốc, đặc biệt  là về vị trí địa lý cùng hiểm cảnh.

Ngàn Nãng Sơn, khỉ thật, là cái núi quỷ quái nào vậy.

Trong trí nhớ của nàng , Ngàn Nãng Sơn nguyên lai là một rừng mưa nhiệt đới liên miên, ở Nam Tống quốc, rộng phải trên ngàn dặm, quanh năm ít vết chân người lui tới, cây rừng che khuất trời.

Nguy hiểm trong đó nàng không cần suy nghĩ nhiều cũng biết , rừng mưa nhiệt đới, bốn chữ này đã muốn đem tất cả  nguy hiểm đều trưng bày ở trước mặt.

Chính là mười đi vào, nếu không phản ứng giỏi hoặc thông thạo địa hình thì chết cả mười.

Lưu Nguyệt khẽ thở dài dựa người vào vách đá, nàng có điểm hiểu được vì cái gì đám người Thu Ngân nghe thấy tên hai dạng đồ vật cần tìm, cùng thề sống chết, kiên định  phải đi cùng .

Rừng mưa nhiệt đới, thật tốt, hồi đáp trả ân tình hải đảo thật đúng là không cao, thực không cao.

“Nguyệt nhi, thật sự không sợ hãi?” Hiên Viên Triệt thấy Lưu Nguyệt vừa nghe Ngàn Nãng Sơn, khẽ biến  sắc mặt, không khỏi nhẹ nhàng cười vỗ vỗ tay Lưu Nguyệt .

Lưu Nguyệt nghe tiếng nghiêng đầu liếc mắt nhìn Hiên Viên Triệt một cái, đột nhiên ông nói gà bà nói vịt  đáp một câu: “Chàng không biết là Ngàn Nãng Sơn có nhiều mãnh thú lắm à?”

Hiên Viên Triệt không nghĩ Lưu Nguyệt sẽ nói như vậy, hơi hơi sửng sốt, sau đó gật gật đầu nói: “Rừng rậm chắc chắn sẽ có mãnh thú, từ xưa đã là việc đương nhiên, không cần sợ hãi.”

Lưu Nguyệt nghe lời nói ánh mắt  càng trở nên ôn nhu, quả nhiên, chỉ biết là nguy hiểm, lại không biết rằng rốt cục nguy hiểm đến mức nào, Hiên Viên Triệt không biết sự lợi hại của rừng mưa nhiệt đới a.

“May mắn chàng có ta, nếu không, chỉ có chờ cho người đi nhặt xác, không, thi thể cũng không còn.” Càu nhàu một câu.

“Con nhóc này dám trù ẻo ta.” Thân đầu ngón tay thật mạnh  gõ trán Lưu Nguyệt một cái, Hiên Viên Triệt như có như không  nói.

Đi cùng Lưu Nguyệt như vậy , cảm giác quả thật rất tốt, bất quá, hắn khi nào biến thành kẻ vô dụng trong lòng nàng như thế ? Hắn như thế nào lại không biết.

Lưu Nguyệt thấy vậy cũng không nói nhiều, nhướng mày cười, người hơi nhón lên …  hôn Hiên Viên Triệt một cái , hai người liên thủ, địa ngục cũng có thể đi vào, còn quản một rừng mưa nhiệt đới?

Bên cạnh Mộ Dung Vô Địch vẫn không lên tiếng, rồi đột nhiên nhìn thấy, nhất thời trợn  mắt lên, vội vàng xoay đầu qua chỗ khác.

Cháu gái hắn, từ lúc nào táo bạo như vậy, ân, không, không phải táo bạo, phải gọi là thoáng mới đúng.

52 thoughts on “[VP13T] Chương 305 : Cắn người miệng mềm (11)

  1. mọi người cho vài lời nhận xét đi chứ
    cứ thế này thì biết nhận xét Thanh Tâm kiểu gì a?
    ai ủng hộ Thanh Tâm thì nói vài câu đi nào
    để ta còn biết đường mà nhận k chứ? 😦

  2. (pracell)

    @Su: tỷ thấy TT edit cũng được, có vài lỗi sai nhỏ, mà tỷ hem có thời gian đọc kỹ để sửa chi tiết >”<

    e tự xem lại thử đi

    với nhắc TT down lại UniKey và sau có ko biết cái từ gì, thì pm hỏi trước khi post, chứ đừng vừa post vừa mở ngoặc ghi chú lung tung thế
    nếu ko hỏi kịp thì khi post bôi đen từ đó
    hoặc ghi chú hỏi từ = màu khác như trắng, xám …
    hạn chế tự thêm cảm giác của editor và nhân vật như *tung hoa* *lườm lườm** bốc hỏa* v.v…..

    • Đồng ý vs Pra đó. Nàng ấy edit cũng đc, nhưng những chỗ dịch chưa hiểu nghĩa đc, font chữ khó đc còn có mấy chữ dịch chưa hiểu mà mở ngoặc hỏi ý kiến cũng chưa tô khác màu…..nên hơi ảnh hưởng đến mạch truyện…..mình thấy vậy thôi….ý kiến riêng….

    • chắc tại nàng edit đêm khuya đấy:-s
      ta góp ý thế thôi:* có j` đừng giận ta k ta tủi thân :”)
      nàng cố lên :*
      sắp = nàng Tử dương r`;))

      • nàng được nha :”>
        chương trước bảo chưa = ta, chương sau đã bảo sắp = ta ùi 😉
        kiểu nì chắc ta = Pra tỷ mất rồi đó 😀

      • :”>:”>:”>
        khích lệ động viên tinh thần chiến sĩ edit í mà;))
        k có các nàng ta lấy đâu chn đọc:”>
        nên ta cưng ta iêu nhắm nhắm luôn í:”>:”>:”>

  3. Chiến trường chương này mình đóng cửa nhé….

    Tem…e hèm…..nàng Mít…..nàng ấy post giành tem ngay lúc ta đang tổng kết…nên ta phải chỉnh lại nữa….Mít giành tem của Tiểu Miêu…..Mít hệ Kim up lv 6….

    Phong bì…..vẫn là Tử Dương….Su àh, em lên lv 4 nhé…..ài…cứ như thía lày…nếu mà tỉ giành thêm đc một cái tem……muốn tặng cho em…..thì chắc lúc đó chắc lv em cao hơn tỉ quớ…..

    Như các chương trc’….cân bằng giữa 2 hệ nhé các nàng….

      • Uh, tỉ nhớ mừ…..nhưng đến lúc tỉ lấy cái tem thứ 7 của tỉ tặng cho em thì chắc lúc đó em cao lv hơn tỉ roài…..=.=”…..é é é….

      • Mà em tính edit thêm mấy bộ nữa àh, em cũng năng suất ghê…..Tỉ đang tập edit 1 bộ nè….nhưng tiến độ chậm hơn ốc sên nữa….mới hôm qua tung cái giới thiệu và văn án lên…nhưng chắc gỡ xuống quá…thấy nản nản…=.=”

    • Ta xin lỗi, nhưng ta bận học quá, nên tổng kết sớm, chứ không lại loạn hết các bản thông báo…..ta đã có thông báo òi mò…..còn nếu các nàng thấy kết thúc quá sớm, thì kêu Su hay Nguyệt gì ấy,…..ta nghĩ ta sẽ tự qui định vs các nàng rằng muốn mở lại chiến trường khi mà ta đã kết thúc thì sẽ có 2 ng` đc quyền…….một là nàng thư kí còn lại của Pra – Nguyệt, hai là chủ nhà của chương (vd: Tú bà trong hpbdp hay Su và Thanh Tâm trong vp13t)…nàng thấy đc hem….

  4. Pingback: Vương phi 13 tuổi. « Thần Lệ Phong

  5. “…Ngàn Nãng Sơn có nhiềumãnh thú lắm à” –> cách ra nhé nàng
    “..Thân đầu ngón tay khẽ…” –> “Thân đầu ngón tay” là sao nàng?

  6. “Nguyệt nhi, thật sự không sợ hãi?” Hiên Viên Triệt thấy Lưu Nguyệt vừa nghe Ngàn Nãng sơn, khẽ biến sắc mặt, không khỏi nhẹ nhàng cười vỗ vỗ tay Lưu Nguyệt .
    -> Chưa viết hoa chữ Sơn nhé
    Lưu Nguyệt nghe tiếng nghiêng đầu liếc mắt nhìn Hiên Viên Triệt một cái, đột nhiên ông nói gà bà nói vịt đáp một câu: “Chàng không biết là Ngàn Nãng Sơn có nhiềumãnh thú lắm à?”
    -> Cách ra nhé tỷ

  7. Ngàn Nãng sơn, khỉ thật, là cái núi quỷ quái nào vậy. Trong trí nhớ của nàng , Ngàn Nãng Sơn nguyên lai là một rừng mưa nhiệt đới liên miên, ở Nam Tống quốc, rộng phải trên ngàn dặm, quanh năm ít vết chân người lui tới, cây rừng che khuất trời.
    -> Chưa viết hoa chữ Sơn nhé Pra tỷ

Kí giấy bán hồn nào =))

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s