[VP13T] Chương 658.2: Nổ tung, về với ông bà (p2)


Vương phi 13 tuổi

Chương 658.2: Nổ tung, về với ông bà (p2)

Edit: Chiryka (Tiểu Chi mụi mụi) 

Beta: Pracell

*************************

 Hai người này làm sao vậy, sao lại đứng bất động như núi thế kia?

 

Gió đêm thoảng qua, nhè nhẹ tươi mát.

 

Không chỉ Hiên Viên Triệt cùng Âu Dương Vu Phi đứng bất động như núi, toàn bộ binh sĩ đứng xung quanh, mặt ai cũng trầm tĩnh, đơ như cây cơ.

 

Lưu Nguyệt thấy vậy không nhịn được nhếch mày, đưa tay nhéo Hiên Viên Triệt một cái.

 

Khuôn mặt cứng ngắc của Hiên Viên Triệt dần giãn ra, nhìn Lưu Nguyệt, không nói được gì chỉ biết giơ ngón tay cái lên.

 

Lợi hại.

 

Lưu Nguyệt thấy vậy nhất thời cười, tiến lên hai bước túm lấy Hiên Viên Triệt, bước về phía rừng cây.

 

Nhiêu đó nhằm nhò gì.

 

Có lẽ người cổ đại chưa thấy thuốc nổ, nên rất ngạc nhiên, nhưng ở hiện đại, mấy quả thổ lôi như thế thật chẳng đáng để nhắc tới.

 

Để nổ chết một người, cần bố trí rất nhiều thổ lôi liên hoàn, nhưng chỉ cần một quả bom hẹn giờ đã đủ để hắn về với ông bà rồi.

 

Này, chỉ là bình thường, rất bình thường.

 

Gió đêm vù vù, lạnh thấu xương.

 

“Lưu Nguyệt, ta muốn bái nàng làm thầy.” Âu Dương Vu Phi theo đuôi Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt, vừa đi về phía rừng cây, vừa cười cười lấy lòng.

 

“Độc môn bí phương.*” Không thèm quay đầu lại, Lưu Nguyệt trực tiếp cự tuyệt Âu Dương Vu Phi. (*bí kíp ko truyền cho người ngoài.)

 

Nàng không hề có ý định quảng bá thổ lôi rộng rãi khắp nơi.

 

“Ta sẽ đưa học phí….” Không cam lòng mà cò kè mặc cả, giọng Âu Dương Vu Phi truyền trong bóng đêm.

 

“Mẹ kiếp.” Thu Ngân đứng đó không xa, nhìn thân ảnh mấy người kia đang dần tiến vào rừng, mới kịp phản ứng, vỗ vỗ khuôn mặt, phun ra một câu nói tục.

 

“Lão thiên của ta.” Ngạn Hổ đứng cạnh hắn, cũng khó khăn nuốt một ngụm nước bọt.

 

 Đám người Lưu Xuyên, ẩn mình xung quanh, bảo vệ an toàn của Hiên Viên Triệt, đến giờ cũng chưa thể phục hồi tinh thần.

 

Chỉ duy nhất Đỗ Nhất mặt lạnh như băng vẫn giữ nguyên trạng thái, khiến ai cũng không thể đoán được là hắn đang xuất thần hay là đang hoàn hồn.

 

Xoa bóp hai gò má cứng ngắc, Thu Ngân cùng Ngạn Hổ liếc mắt nhìn mau, cũng hướng về phía rừng cây mà đi.

 

Dù biết Vương phi đã bố trí loại bẫy gì gì đó để bảo hộ Vương gia, cũng nhận được lệnh cấm vào rừng này.

 

Nhưng bọn họ vạn phần không nghĩ tới, bẫy kia cư nhiên lại có uy lực cường đại như thế.

 

Thực sự gặp quỷ mà, đó là hắc cầu mà cấm vệ quân của Thiên Thần làm trong doanh trại, là đám nitrat kali cùng lưu huỳnh kia sao?

 

Ngạn Hổ dù là kẻ thực hiện, nhưng cũng khiếp sợ không khác gì mọi người.

 

Bước nhanh vào trong rừng cây, một mảnh đất đen thui, khô cằn, nơi nơi đều loạn thất bát tao bởi cây cối bị nổ, hiện trường thật sự thê thảm vô cùng.

 

Mùi thuốc súng nồng đậm trong không khí, phả vào mặt mọi người, còn mấy đám lửa nho nhỏ còn đang cháy dở. Cảm giác thật sự không tốt lắm.

 

Khóe miệng co giật, Hiên Viên Triệt cùng Âu Dương Vu Phi đi sau lưng Lưu Nguyệt, nhìn tình huống xung quanh, dù hai người đã trải qua sóng to gió lớn, cũng không nhịn được mà khiếp sợ.

 

“Trời ạ, uy lực kinh khủng đến vậy sao?” Ngạn Hổ đi vào rừng cây nói. Bên ngoài không thể nào thấy rõ tình huống bên trong, thấy rồi sẽ không nhịn được mà trợn mắt há mồm.

 

Không ai trả lời hắn, đám người đi vào rừng cây đều hết sức kinh hãi.

 

“Nếu mấy chục vạn binh sĩ ở Thiên Thần ta mỗi người có vài quả như vậy, thiên hạ này…. ” Lưu Xuyên vuốt vuốt cằm, đảo mắt.

 

Hiên Viên Triệt bỗng dưng dừng cước bộ, quay đầu lại nhìn Lưu Xuyên, mắt sáng lên.

 

Thật đúng với ý nghĩ của hắn, uy lực lớn như vậy, nếu Thiên Thần có thể chế tạo thật nhiều, thật nhiều, nhiều đến mức không dùng hết, mỗi người đều có, vậy thiên hạ này, còn có thế lực nào, có kẻ nào dám cùng Thiên Thần quốc đối chọi.

 

Âu Dương Vu Phi đi cạnh Hiên Viên Triệt nghe vậy, mi tâm không nhịn được mà nhíu lại, nếu Thiên Thần có trang bị như thế, vậy….

 

“Không có khả năng, đánh nhỏ nháo một chút, giết một người thì có thể, chuyện ai ai cũng có là không thể được, đừng có nghĩ đến.” Lưu Nguyệt không quay đầu, vừa nói, vừa hướng về nơi Hỏa Vương đặt chân lần cuối.

 

Muốn bố trí kíp nổ, rồi tính toán phương vị lạc điểm*, áp dụng vào chiến trận, không những không dùng được mà ngược lại còn trói buộc chính họ. (*điểm rớt, điểm đặt chân xuống của đối phương)

 

Đợi đến lúc ngươi tính toán xong, địch nhân đã sớm một đao trảm bay đầu ngươi từ lâu.

 

Không có cách nào, những thứ như lựu đạn, nàng không làm được.

 

(Pra: ý LN đây là ‘thổ lôi’ chỉ phát nổ khi có người dẫm lên kíp, nên muốn dùng phải tính toán đặt bẫy vô cùng phức tạp. Còn tiện lợi kiểu rút kíp rồi ném như ‘lựu đạn’ thì LN không chế được.)

 

Nghe Lưu Nguyệt nói như vậy, Hiên Viên Triệt nhíu mày, cũng không nói gì nữa, Lưu Nguyệt đã bảo không được vậy chắc chắn là không được.

 

Sải bước đi nhanh, hướng về phía cuối rừng, nơi Hỏa Vương kết thúc.

 

Một mảnh đất cháy xém, xung quanh còn có vài cái cây gãy bị lửa nhỏ thiêu đốt.

 

Liếc mắt quan sát kĩ xung quanh.

 

Không ai, không có tung tích của Hỏa Vương.

 

Không có chân rớt tay rơi, cái gì cũng không có, chỉ có chỗ cháy đen kia, nồng đậm mùi máu tươi.

 

Lưu Nguyệt nhất thời nhíu mày.

 

Chạy, cư nhiên hắn vẫn chưa chết, mà chạy thoát?

 

Hung hăng đấm một quyền vào thân cây bên cạnh, sắc mặt Lưu Nguyệt cực kì khó coi.

 

“Không có tung tích.” Liếc mắt nhìn quanh một cáu, Thu Ngân, Ngạn Hổ, hai miệng một lời.

 

Chết tiệt, bị thuốc nổ công kích như thế, cư nhiên vẫn chạy được, đây rốt cuộc là do Hỏa vương quá lợi hại, hay là do thuốc nổ còn kém lắm?

 

“Có người tiếp ứng.” Nhìn dấu vết cuối cùng của Hỏa vương, Hiên Viên Triệt vuốt ve thân cây có lưu chút vết tích, trầm giọng nói.

 

Có dấu chân, có người trong thời khắc cuối cùng tiếp được Hỏa Vương, ắt hẳn chính là Dược vương chưa từng ra tay.

 

Mắt đen hiện lên ánh sáng lạnh, Lưu Nguyệt nghiến răng.

 

Hôm nay không diệt được Tam vương Minh đảo, ngày khác chúng kéo đến, sẽ lại càng nguy hiểm.

 

Đập đầu vào thân cây, Lưu Nguyệt lãnh mặt, nén giận.

 

Hiên Viên Triệt thấy vậy xoay người lại, đưa tay xoa xoa đầu Lưu Nguyệt, cười ảm đạm:”Sợ gì chứ, binh tới tướng đỡ, lũ tới núi che. Chúng ta có thể khiến chúng lui bước lần đầu, cũng có thể diệt chúng lần hai, cần chi phải nổi giận.”

 

Dứt lời, lại chuyên tâm xoa nhẹ đầu Lưu Nguyệt, toàn thân tràn ngập tự tin.

 

Lưu Nguyệt thấy thần sắc của Hiên Viên Triệt nhe thế, lông mày liền giãn ra đôi chút.

 

“Đi thôi, đi thôi, trong thời gian ngắn, bọn chúng sẽ không đến đây, lánh một chút, đi ngủ, hai tối rồi ta chưa chợp mắt, mệt chết rồi.”

 

Lười biếng duỗi mình, Âu Dương Vu Phi phất tay, phá vỡ bầu không khí trầm mặc.

 

Đêm đã khuya rồi, mấy đám lửa còn sót lại trong rừng cũng chậm rãi cháy hết, khu rừng lại yên tĩnh như chưa có chuyện gì xảy ra.

Hương hoa từ rừng núi lan theo gió đêm, thấm vào ruột gan.

 

Thoáng chốc, trăng đã lặn, mặt trời mọc ở đằng đông, nắng ban mai lóng lánh, soi rọi khắp nơi.

 

Một ngày mới lại đến.

 

Hành quân thêm ba mươi dặm, qua khỏi núi Thánh Sơn, tiến vào biên cảnh Nam Tống.

 

Trong ánh trời đỏ rực, bốn mươi vạn đại quân Thiên Thần quốc hạ trại ở một vùng tương đối bằng phẳng, cách biên cảnh không xa.

 

Nhìn từ xa, chỉ thấy người với người nối nhau liên miên.

 

Trong lều chủ soái.

 

“Vương thượng, ta đang hạ trại ở biên cảnh Nam Tống, phía trước ba mươi mét chính là biên thành của họ, quân tiên phong đã báo, năm mươi vạn đại quân của Nam Tống đang trú đóng ở ngoại ô biên thành, giàn trận, sẵn sàng nghênh đón địch.” Lưu Xuyên thần tình nghiêm túc.

 

“Vương thượng, ty chức thấy không thể cứ xông lên như vậy, Nam Tống có năm mươi vạn binh mã, chúng ta chỉ có bốn mươi vạn, bọn chúng còn ở ngoại ô biên thành muốn đấu trực tiếp với ta. Nếu cứ quyết chiến như vậy, gần trăm vạn binh mã đối chọi, chúng ta khó lòng thắng trận như ý muốn.” Chu Thành trầm giọng.

 

“Chu tướng quân nói rất đúng, đánh, không thể đánh như vậy, nhưng tuyệt đối không thể không đánh, ta thấy trong tình huống trước mắt, Nam Tống nhất định sẽ thừa dịp chúng ta vừa mới băng qua đường xa mà đến, chưa kịp ổn định mà tập kích bất ngờ.” Trần Ti chỉ vào bản đồ, nói.

 

“Báo, quân tiên phong đưa tin, mười vạn binh mã Nam Tống tập kích tiền doanh của ta….”

 

Trần Ti vừa mới dứt lời, lính đưa tin liền vọt từ từ tiền phương lại đây.

 

Hiên Viên Triệt hiện sắc mặt lãnh khốc, nghe tin báo, một chút kinh hách cũng không có, giống như hết thảy đều trong dự liệu.

 

Thản nhiên gật đầu, Hiên Viên Triệt vươn tay chỉ vào bản đồ để trên bàn, trầm giọng nói:”Chia hai đạo quân, đứng thành hàng …….”

Nghiêm túc nói, một lệnh lại một lệnh được ban ra, trong ngày xuân ấm áp, một trận huyên náo tận trời xanh.

 

Khói lửa ngất trời, trống trận vang cao.

 

Quân lính hai bên đã muốn xông vào nhau.

 

Nhưng mà, trận tuyến kéo dài, khiến đám người Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt đứng trong vị trí chỉ huy ở xa , nghe không được cũng nhìn không tới sát khí của đoàn quân tiên phong.

 

Bên ngoài trại chỉ huy, Lưu Nguyệt không ngừng tuần tra, dò xét.

 

Âu Dương Vu Phi ngồi ở một bên, thấy vậy nhướng mày nói:”Nàng không vào trong sao?”

 

Phía sau, mọi người đang bày binh bố trận, thảo luận đối sách, nên đánh như thế nào, nên điều binh khiển tướng ra sao, bàn chính sự.

 

Nghe nói, hành quân đánh trận, cũng là một trong những tài năng của Lưu Nguyệt, sao nàng lại không tham gia?

 

Ngược lại, nàng đứng bên ngoài quan tâm đến vấn đề bảo vệ an toàn cho Hiên Viên Triệt, chẳng phải là dùng gáo vàng múc nước giếng bùn sao.

 

Lưu Nguyệt nghe thế, liếc mắt nhìn Âu Dương Vu Phi một cái, hồi đó trấn thủ biên quan ba năm, ắt khiến cho không ít người nghĩ rằng nàng cũng rất giỏi đánh giặc.

Bất quá, họ nghĩ là chuyện của họ, năng lực của nàng cao đến đâu, chỉ có nàng mới hiểu rõ nhất.

 

Hành quân đánh giặc, không phải sở trường của nàng.

 

Cái gì mà quyết một trận sinh tử, một trận đoạt thiên hạ, điều động mấy chục vạn quân, nghe tin cấp báo, truyền tin chỉ huy, nàng chỉ có thể đứng ngó một  bên.

 

Thấy Lưu Nguyệt thờ ơ, Âu Dương Vu Phi rất ngạc nhiên, liền hỏi:”Nàng không vội giúp à?”

 

Lưu Nguyệt cư nhiên không hỗ trợ Hiên Viên Triệt, chuyện này, hắn lần đầu tiên thấy.

 

Lưu Nguyệt thấy vậy, ngước mặt lên trời, khinh thường liếc hắn, giúp đỡ, nàng thì có thể giúp làm cái gì?

Trăm vạn quân giao chiến với nhau, nàng làm gì có khả năng ứng phó trong trường hợp này, không có AK47, cũng chẳng có M16, xe tăng, hỏa tiễn, bom nguyên tử lại càng không.

 

Thật ngại, kiếp trước, nàng không phải chuyên gia vật lý, hóa học, không có nghiên cứu cách chế tạo bom nguyên tử, bom Hidro, ném một quả diệt gọn quân Nam Tống.

 

Khi quốc đối quốc, trăm quân giao phong, để nàng ám sát chủ soái còn được, chứ những việc khác, nàng chả làm được cái gì.

 

Bảo nàng hỗ trợ, phỏng chừng sẽ khiến Hiên Viên Triệt càng thêm luống cuống.

 

“Ta không biết đánh giặc.” Trực tiếp thẳng thắng một câu, khiến cho Âu Dương Vu Phi kinh ngạc nửa ngày.

 

Xem ra, tin tức có chút sai, cái gì mà Lưu Nguyệt lên ngựa là tướng, xuống ngựa là binh*, văn võ song toàn, bên ngoài chiến đấu thì san bằng trăm dặm, bên trong bày mưu nghĩ kế hết sức tài tình. (thượng mã thị tương, hạ mã thị binh )

 

Rốt cuộc, nàng cư nhiên lại không biết cách đánh giặc.

 

Âu Dương Vu Phi đưa tay xoa xoa mi tâm, tin báo nhầm a.

 

Thấy biểu tình của Âu Dương Vu Phi như vậy, Lưu Nguyệt cũng chả thèm quan tâm, chỉ chuyên chú bố trí trận lược quanh lều chỉ huy, bảo vệ an toàn cho Hiên Viên Triệt.

 

Nàng sẽ không đánh giặc, chuyện đó cũng chẳng có gì to tát, trước mắt, an toàn của Hiên Viên Triệt, so với việc Thiên Thần quốc thắng Nam Tống quốc thì càng trọng yếu hơn.

 

Nàng chỉ cần phụ trách an toàn ở nơi quan trọng nhất là được rồi.

 

Xoa xoa mi tâm, Âu Dương Vu Phi thấy Lưu Nguyệt chẳng hề hiện lên thần sắc hổ thẹn hay thiếu tự tin, cũng chả thèm để ý đến hắn, chỉ chuyên chú bố trí mọi việc.

 

Nhìn vài lần nữa, hắn lắc đầu nói:”Nàng cho rằng hắn vẫn ở trong đó?”

 

Không hề nói “hắn” là ai, nhưng cũng đủ để Lưu Nguyệt hiểu.

 

Nghe Âu Dương Vu Phi nói vậy, Lưu Nguyệt hơi hơi nhíu mày.

 

Hiên Viên Triệt không có khả năng vẫn ở trong lều chỉ huy, tất nhiên nàng biết, chết tiệt, hiện tại chiến tranh bùng nổ, khó lòng phòng bị Tam vương Minh đảo.

 

Hơn nữa, ghê tởm nhất chính là Dược Vương kia, trước mắt hắn vẫn hoàn hảo vô khuyết, độc dược lại xuất quỷ nhập thần, là mối uy hiếp rất lớn.

 

Nếu bây giờ hắn lại nhỏ một giọt ngàn năm trân quí gì gì đó của Minh Đảo, hết thảy mọi thứ xem như kết thúc.

 

Hiện tại, đây chính là điều khiến nàng lo lắng nhất.

 

Nhìn Lưu Nguyệt chỉ im lặng cau mày, bất quá nàng không che dấu sắc mặt, để lộ toàn bộ ý nghĩ của mình.

 

Âu Dương Vu Phi thấy vậy, cười nhẹ, khua tay bắt lấy một ngọn cây cỏ diệp nói:”Nàng không cần nghĩ đến chuyện ấy, hắn sẽ không làm, đúng hơn là không dám làm thế.”

 

Minh Đảo, ắt hẳn phải có quy củ của Minh Đảo.

 

Dùng thuốc độc giết trăm người không sao cả, nhưng nếu đối tượng là ngàn vạn, thậm chí mấy chục vạn, đồ thán* sinh linh như thế quả thật chính là tội ác khó tha, cấm thực hiện. (*rơi vào tình huống khốn khổ lầm than)

 

“Nơi này nhiều binh mã như vậy, nhỏ một giọt giết chết mấy chục vạn người, hắn sao lại dám làm bậy, dù muốn thực hiện, thì hắn cũng chỉ dám dùng độc dược trong quy mô nhỏ.”

 

Âm thanh dịu dàng lan trong gió êm, thoáng chốc đã khiến cho Lưu Nguyệt an tâm.

 

Chỉ cần Dược Vương không dùng đến loại độc quái quỉ kia, nàng ắt không sợ bọn họ.

 

Thấy trên mặt Lưu Nguyệt lóe lên thần sắc tự tin, Âu Dương Vu Phi ngẩng đầu nhìn bóng chiều tà nhuộm màu trời .

 

Quân tiên phong giao chiến, âm thanh huyên náo truyền đến tận đây, nhưng dù thế nào thì ráng chiều vẫn rực rỡ, nắng dịu dàng  le lói, hết sức xinh đẹp.

 

Phía chân trời, mây hồng lãng đãng trôi, gió nhẹ nhàng thổi, hiếm khi có được thời tiết yên ả như thế này.

 

“Binh mã đấu với nhau, lực lượng không phải điểm mấu chốt, chiến thuật cũng chẳng quá quan trọng, lương thảo mới là thứ quyết định tất cả. “

 

Ngửa người nằm xuống thảm cỏ, Âu Dương Vu Phi khoanh tay để sau lưng, ngắm nhìn hoàng hôn, đột nhiên cất tiếng, chậm rãi nói, như thì thào với chính mình.

 

Lưu Nguyệt nghe Âu Dương Vu Phi nói thế, không nhịn được dừng chân nhìn về phía hắn, người này cứ theo nàng lảm nhảm gì vậy, thực là nhàm chán.

 

“Năm mươi vạn binh mã của Nam Tống đóng ngoài biên quan, cách biên thành khoảng hai mươi dặm.”

 

Khua tay bứt một ngọn cỏ, Âu Dương Vu Phi kề lên miệng.. (động tác tao nhã của ca hoàn toàn bị hủy hoại trong lời văn của em….*cúi đầu tạ tội*)(Pra: tỷ đã chống đỡ hình tượng của ADVP ca ca một tí =)))

 

Lưu Nguyệt nghe Âu Dương Vu Phi nói trời trời đất đất mấy câu, trong đầu, linh quang chợt lóe, lời này của hắn….

 

Lương thảo quyết định thắng thua, năm mươi vạn binh mã của Nam Tống đóng cách biên thành Nam Tống hai mươi dặm, vậy lương thực của bọn chúng, tuyệt đối không có khả năng ở trong biên thành.

 

Hắc, nếu như vậy thì….Con ngươi đen như bảo thạch chuyển động nhanh chóng, ánh mắt Lưu Nguyệt bắt đầu tỏa sáng.

 

Nghe Hiên Viên Triệt nói qua, trên chiến trường, kị nhất là chuyện mấy chục vạn quân trực tiếp quyết chiến với nhau một trận, thế nếu bọn họ rút củi dưới đáy nồi,  phá hỏng lương thảo dành cho mấy chục vạn quân Nam Tống, như vậy cục diện trước mắt chúng ắt hẳn sẽ lâm vào bế tắc, phải hay không nhỉ……

 

Khóe mắt khẽ nhếch, hai tay Lưu Nguyệt ôm ngực, cười cười nhìn Âu Dương Vu Phi đang nằm trên cỏ:”Âu Dương Vu Phi, ngươi thực hợp khẩu vị của ta.”

 

Âu Dương Vu Phi nghe vậy, tà tà cười:”Hoan nghênh nhấm nháp.”

 

Gió khẽ lay động, nhìn hai người như đang nhàn nhã liếc mắt đưa tình.

 

Chạng vạng là thời điểm hạ quân đóng trại, thời gian trôi qua như thoi đưa, đảo mắt mặt trời đã lẳng lặng núp sau núi, ánh tà dương le lói rồi tắt hẳn, màn đêm hạ xuống, màu đen bắt đầu thống trị đại địa.

 

Hiên Viên Triệt ở trong lều chỉ huy, từ lúc chiến sự nổ ra, tướng sĩ không ngừng lui tới lui lui, trong trại hiếm khi có một khắc tĩnh lặng.

 

“Nàng không cần nghĩ tới mấy chuyện này, ta biết nên làm như thế nào.” Khóe miệng cong thành một nụ cười, Hiên Viên Triệt cầm lấy tay của Lưu Nguyệt,

 

“Ta cam đoan sẽ viên mãn.” Lưu Nguyệt nhướng mày chống lại Hiên Viên Triệt.

 

Trong Thiên Thần quốc, người có thể tập kích bất ngờ lương thảo của Nam Tống, không ai thích hợp hơn nàng cả.

 

Hiên Viên Triệt nghe vậy, nắm chặt tay Lưu Nguyệt, lắc đầu, nói:”Hiện tại không vội, chưa có tin báo, không thể làm liều, chỉ có thể xuất một kích nắm lấy chiến thắng.”

 

Lưu Nguyệt biết trong đầu Hiên Viên Triệt ắt hẳn đã có chủ trương, lập tức gật đầu, không ý kiến gì thêm.

 

Hiên Viên Triệt thấy Lưu Nguyệt như thế, liền mỉm cười, nói:”Không có việc gì làm? Vậy nàng đi đốc thúc quân lính trong coi lương thảo thật cẩn thận, phòng ngừa có biến, lũ người Nam Tống cũng không phải là bọn ngốc, nói không chừng cũng đang chú ý đến lương thảo của chúng ta, chúng ta vượt đường xa mà đến, lương thảo nếu có chuyện, hậu quả ắt hẳn sẽ nghiêm trọng y như quân Nam Tống bị vậy.”

 

Lưu Nguyệt nghe Hiên Viên Triệt nói như vậy, biết Hiên Viên Triệt sợ nàng rãnh rỗi sẽ lo lắng cho hắn mà hoảng loạn, lập tức cười cười, nói:”Hảo, ta đi xem.”

 

“Vương thượng, quân tiên phong có truyền đến tin tức.” Lưu Nguyệt vừa đáp ứng hắn, thì nghe Lưu Xuyên đang ở bên ngoài lều hô lớn.

 

Lưu Nguyệt thấy Hiên Viên Triệt cần giải quyết chính sự, lập tức đứng dậy hướng về phía bên ngoài mà đi, nàng không thể đánh giặc, nhưng mà có thể đi lo chuyện kia, miễn sao không chậm trễ đại sự của Hiên Viên Triệt là được.

 

Bước nhanh đi ra, gặp Lưu Xuyên ở bên ngoài liền gật đầu một cái, sau đó hướng về phía khác rời đi.

 

“Ta đi trông lương thực?” Trong bóng đêm, bên cạnh đám lửa, Âu Dương Vu Phi hiện lên vẻ mặt không dám tin, chỉ vào mũi mình nhìn Lưu Nguyệt.

 

“Có vấn đề?” Lưu Nguyệt đá mi liếc nhìn Âu Dương Vu Phi.

 

Âu Dương Vu Phi nghe nàng hỏi lại mình, chậm rãi thu hồi kinh ngạc trong mắt, im lặng nở nụ cười:”Nàng, thật là….”

 

Hắn là người của Minh đảo a, Lưu Nguyệt cư nhiên để hắn đi trông coi lương thảo của Thiên Thần, nàng thật sự không sợ hắn châm một mồi lửa thiêu đốt tất cả sao?

 

“Ta tin tưởng ngươi.” Lưu Nguyệt thấy vậy, vỗ vỗ vai Âu Dương Vu Phi, nói thẳng sự thực.

 

Dù lương thảo quan trọng như vậy, nhưng nàng tuyệt đối sẽ không rời khỏi Hiên Viên Triệt, vậy đành giao cho Âu Dương Vu Phi đi trông nó vậy.

 

Dựa vào quyền uy của Âu Dương Vu Phi ở Minh Đảo, ắt hẳn có thể chế ngự Tam Vương Minh Đảo, dựa vào võ công tuyệt đỉnh của hắn, đối phó với bọn người Nam Tống, không có ai có thể thích hợp hơn.

 

“Nàng thật là quá tín nhiệm ta.” Sờ sờ mũi, Âu Dương Vu Phi dở khóc dở cười.

 

Trên lý thuyết hắn chính là tiểu tam*, thế nhưng lại nhận được sự tín nhiệm của Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt, rốt cuộc hắn là cái gì cơ chứ, không những không phá đám được hai người họ, ngược lại bị kéo vào một đống chuyện phiền phức.

(* người thứ ba….hắc hắc, tội nghiệp ca)

 

“Đi đi, đi đi, âm thầm giúp ta giám sát….” Chưa kịp nói hết lời, dưới bầu trời đêm, đột nhiên nổi lên ánh lửa.

 

Trùng hợp Lưu Nguyệt đang đối diện với phía kia, liếc mắt một cái đột nhiên câm nín không nói hết lời.

 

Âu Dương Vu Phi thấy Lưu Nguyệt khác thường, không nhịn được xoay đầu nhìn về phía này.

 

Trong màn đêm, ánh lửa ngút trời, loáng thoáng truyền đến từ đằng xa, tựa hồ sáng cả một góc trời, trần bì* một mảnh. (* màu vỏ quýt, trong này ý chỉ màu lửa)

 

Khoảng cách quá xa, không thể nhìn ra hỏa thế lớn hay nhỏ.

 

Nhưng mà, đứng xa như vậy, có thể thấy rõ trần bì sáng rọi từ phương kia, lửa này…..

 

Chớp mắt, mày nhíu chặt, sắc mặt Lưu Nguyệt đột nhiên lãnh chìm.

 

Phương kia chính là lương thảo của mấy chục vạn binh sĩ của Thiên Thần, nơi ấy, là phương hướng mà Hiên Viên Triệt chỉ cho nàng, chết tiệt, lửa lớn như vậy, lương thảo….

 

“Lương thảo….” Thân thể lao như tên nhọn, bay lên nhanh chóng, Lưu Nguyệt sắc mặt đại biến, hướng về phương kia cuồng loạn bay đi.

 

Âu Dương Vu Phi cũng hơi chấn động, sao thế được cơ chứ, cái quái gì vậy, mới nói về lương thảo, hỏa họa này….. Hắn lập tức vươn người, bay theo Lưu Nguyệt ở phía trước, cũng nhanh như chớp hướng về phía hậu phương.

 

Hừng hực đại hỏa, trườn bò lan xa.

 

Càng tới gần, càng cảm nhận được sức nóng ngập trời của lửa kia.

 

Bay vút mà qua, theo đỉnh núi nhỏ nhìn xuống, toàn bộ hậu phương trong đêm tối, bị rọi sáng bởi đám lửa lớn, ánh sáng trần bì kia cơ hồ đỏ nửa bầu trời.

 

Hơn nữa, lửa kia còn không ngừng lan rộng từ bên trong.

 

Có người cố ý đốt lương thảo.

 

Bay nhanh tới, nhanh như thiểm điện*. (*chớp)

 

Âu Dương Vu Phi thi triển toàn bộ thực lực, cơ hồ bay như đại bàng mà đến.

 

Phóng qua đám binh sĩ đang tiến về phía đám lửa, xông về phía trước nhất.

 

Một đám thi thể nằm loạn dưới đất, ngã ở bên ngoài đám lửa hoặc bị đốt ở bên trong.

 

Không có dấu vết giãy giụa hay tiếng hét đấu tranh, giống như vô thanh vô tức bị giải quyết một lúc.

 

Liếc mắt một cái nhìn thấy cảnh tượng này, đôi song đồng của Lưu Nguyệt đỏ sậm một mảnh.

 

Độc dược, là dược vương.

 

“Mau cứu hỏa, mau cứu hỏa….” Một đống âm thanh hỗn độn vang lên, đinh tai nhức óc, đám binh sĩ từ từ kéo đến, cơ hồ đều đỏ mắt hết cả.

 

Toàn bộ lương thảo của bốn mươi vạn đại quân đều ở trong này a.

 

Ngọn lửa ngút trời, mang theo khí thế đả thương tất cả mọi người, giương nanh múa vuốt trong đêm tối.

 

Cắn môi, mặt lạnh như sắt, toàn thân Lưu Nguyệt toát ra sát khí dữ tợn.

 

Tóc đen tung bay, Lưu Nguyệt đột ngột chui vào trong đám lửa, hướng về tiền phương trận doanh chứa lương thảo, nơi lửa không ngừng tiến về phía ấy.

 

Cứu hỏa phải làm, nhưng trước hết phải khống chế không cho lửa lan xa mới là trọng yếu nhất.

Ánh lửa ngút trời, đốt cháy thứ trọng yếu nhất* của bốn mươi vạn đại quân.

 

Lưu Nguyệt một thân sát khí, bay nhanh trong đám lửa, tóc đen cơ hồ xếp thẳng một đường kéo ở sau lưng, màu đỏ của lửa chiếu rọi mặt nàng, làm nổi bật một thân lửa đỏ.

 

Oai vệ như lang báo, thế như mãnh hổ, ở trong hỏa trận không ngừng di chuyển, hướng về phía ngọn nguồn bắn nhanh mà đi.

 

Ánh lửa vẩy ra đầy trời, đỏ như máu.

 

Phía đằng xa, Dược vương một thân bạch y, thần tình lạnh như băng, bay vút trong bóng đêm, qua nơi mà ngọn lửa nổi lên bốn phía, đốt cháy hết thảy, cắn nuốt hết thảy.

——–

@ Tiểu Chi: vẫn còn xưng hô ‘ta-ngươi’ đấy nhé ;))

59 thoughts on “[VP13T] Chương 658.2: Nổ tung, về với ông bà (p2)

    • hehe thay iu quá,mà kh phải nàng nghe,nếu ở thời kỳ của LN ta có lẽ hơn cả mẹ của HVT,có nên xuyên không về đó không ta,mình cũng là mĩ nhân chứ bộ(lão chồng biến ngay,không ăn chưởng bi giờ) hắc..hắc(ta mải chơi đá lão sau thấy thương nghĩ lại đó mờ-hậu quả là là bây giờ ta phải ôm con nhỏ đó chứ)

  1. thanks nàng nhé.lâu lắm rùi mới được đọc truyện nhà nàng. các nang thường xuyên post bài nhé! mong chap tiếp của nàng.

  2. truoc ta toan coj tren dt nen k co comt duoc, may tinh thj ca ca nha ta cam 24/24h. Hnay nhan co hoj lao dj choi moi co thoj gjan onl nen moj comt dc. thanks cac nang nhjeu vj da cong hjen cho nhan loaj 1 “njem vuj”

  3. cám ơn nha , mong có chap mới đọc quá , ta đọc 2 ngày 658c , mấy ngày nay hóng mãi mới có , thiệt là sốt ruột đó mà

  4. Chao ti muoi “thau tam” hjhj. Xin cho xali ta dk ra mat moi nguoi! *cui dau* . That co loi voi ti muoi! Huc huc! Ta toi ,1la xin ti muoi khoan hong dai luong, bo qua cho viec “coi chua” cua ta. Hai la, ta xin “om hun” ti muoi, ung ho nhiet tinh bo truyen nay! Troi oi! Ta mong tung chuong tung ngay .ngu cu mo hjhj. Cam on ti muoi “thau tam”! ^.^!

  5. Chết rồi chết thật rồi TT ^ TT
    Bà tác giả lại nổi cơn rồi~~~ Chương 660 là 47 trang~~ Có phải mình đếm nhầm không?? Câu trả lời là K-H-Ô-N-G!!!
    Thiên a~~~ Chết đây 55555555

    • *Chấm chấm nước mắt* tỷ tỷ…có mỗi tỷ hiểu em, dạo này kt liên tục, e sắp điên lên rùi……tuần sau còn thi hsg nữa……hắc, chắc rớt quá……

  6. Bỏ bê lâu đi đàn đúm =))) Ra chap ms nhanh ghê hén =)))

    Lâu k beta, xí xởn nhận xét tý 😛

    Vẫn còn pha chút hương vị của CV, điển hình nhất là “Hảo, ta đi xem.”, “Lão thiên của ta,…”

    Tiêu chí ng Việt dùng hàng Việt, editor Việt cho ng Việt đọc.

    HẢO VÀ LÃO THIÊN K PHẢI TIẾNG VIỆT!

    Có lẽ ta khó tính, khắt khe với mấy cái từ vụn vặt này nhưng đọc bài mang tiếng edit tử tế mà thỉnh thoảng lại chêm vài ba câu cv vào đọc ức chế lắm. Đành rằng ng ta vẫn hiểu đc và đành rằng phải tuân theo nguyên tác nhưng mà…. chẹp… =,.=

    Giờ chat YH nói dăm ba câu là biết ngay ai là dân tiểu thuyết mạng =,.= Dù rắng có thể coi đó là phong cách riêng nhưng sao thấy lai căng quá =,.=

    Lẽ nào mình già quá rồi….

Kí giấy bán hồn nào =))

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s