[VP13T] Chương 666: Thập diện mai phục (3)


Vương phi 13 tuổi

Chương 666.3: Thập diện mai phục

Edit: Tiểu Thố

Beta: Pracell

*****************************

Ánh mặt trời từ trên ngọn cây chiếu xuống, ánh sáng vàng nhẹ nhàng bay múa, vô cùng xinh đẹp.

Đương nhiên, cảnh này không thể giấu được sự thật, trong rừng giờ đang gà bay chó sủa, tiếng quát lạnh vang lên liên tục.

Từng bước xuyên qua rừng cây, Lục Tôn Minh Đảo nhìn thấy thân ảnh của Hiên Viên Triệt ở phía trước, trên mặt hiện lên một tia lãnh giận.

“Hiên Viên Triệt ngươi giỏi lắm, quả nhiên là đã xem thường ngươi, cư nhiên đã sớm có chuẩn bị kỹ càng.”

“Bất quá, hôm nay ngươi nhất định phải chết.”

Vốn nghĩ rằng hắn không hề chuẩn bị bất cứ cái gì, hôm nay đánh cho hắn trở tay không kịp.

Không nghĩ tới bọn họ lại bị gậy ông đập lưng ông, đem bọn họ dẫn dụ tới nơi này, hảo, hảo.

Hừ, Lục Tôn Minh Đảo nhất tề hừ lạnh một tiếng.

“Ở trước mặt sức mạnh tuyệt đối, cơ quan ám khí, chỉ là gãi ngứa mà thôi” .Lục Tôn lạnh lùng mở miệng, thân hình xoay chuyển, đuổi tới phía trước.

Sáu người sánh vai cùng lên, vẻ lạnh lùng trên mặt, trên người, cơ hồ một chút thay đổi cũng không có, tất cả cạm bẫy vừa rồi ở trong rừng, cơ hồ ngay cả một sợi tóc của bọn họ cũng không chạm tới được.

Thanh âm lạnh lẽo từ xa truyền đến, không còn cây cối để chắn lại, tiếng động truyền tới vô cùng rõ ràng.

Hiên Viên Triệt ở phía trước nghe rõ tất cả.

Chuẩn bị, sự chuẩn bị này không phải do hắn làm, thứ hắn đã chuẩn bị, không phải ở nơi này.

Nhưng mà có thể khôn khéo tính toán hết thảy những thứ này, người có thể chuẩn bị được như vậy, chỉ sợ không phải là Thu Ngân, mà là…

Ý niệm trong đầu nhanh chóng chuyển đổi, Hiên Viên Triệt nắm chặt cuộn giấy trong tay.

Nàng cho dù đã rời đi, những vẫn an bài tất cả thật tốt cho hắn, chuyện này…

Trong lòng nháy mắt cảm thấy vạn phần hối lỗi, đau lòng cơ hồ làm cho hắn hít thở không thông.

Ánh mặt trời loé ra, mây trắng như hoa.

Nước sông dập dềnh, cùng hơi thở của cỏ xanh từ xa truyền đến, thấm vào gan ruột.

Thảo nguyên tươi tốt, xanh mướt mát mẻ.

Hiên Viên Triệt chạy đến rất nhanh, Lục Tôn Minh Đảo đuổi sát phía sau.

Con sông Lan Đạo, con sông lớn chặn ở trước mặt Hiên Viên Triệt, mặt sông rất rộng, khoảng hai ba mươi trượng, ngay cả thần nhân sợ rằng cũng không thể bay qua.

Nước sông lững lờ, trên mặt sông cái gì cũng không có, chỉ có một cái bè trúc.

Ánh mặt trời chiếu xuống mặt sông, sóng gợn lăn tăn, rất đẹp.

Hiên Viên Triệt nhảy lên, bè trúc hơi trầm xuống, cũng không biết hắn làm gì, bè trúc lẳng lặng trôi trên mặt sông, đột nhiên khựng lại.

Dây thừng neo nó với bờ bên kia đột nhiên kéo căng lên, giống như đã sớm đợi giờ khắc này.

“Gía.” Từ phía xa xa ở bờ bên kia, một tiếng rống to truyền đến.

Trong phút chốc, bè trúc ở trên mặt nước bị dây thừng kéo căng như muốn bay lên, bay nhanh như mũi tên về phía bờ sông bên kia.

Hiên Viên Triệt đứng ở trên bè trúc, thấy vậy quay đầu nhìn Lục Tôn Minh Đảo phía sau.

Hắc, lam, hồng, lục, bạch, kim, sáu màu sắc bay vút đến, từng bước đứng ở trên bờ.

Lục tôn đảo mắt, đột nhiên lui về phía sau, một chưởng hướng đại thụ bên bờ đánh tới.

Chỉ nghe một tiếng răng rắc lớn vang lên, đã thấy một cây đại thụ lớn bằng thắt lưng bị Hồng Tôn một chưởng đánh gãy.

Cùng lúc đó, Kim Tôn nghiêng người bay về phía trước, trường kiếm trong tay nhanh như cắt, nhanh chóng xẹt qua thân đại thụ vừa bị đánh gãy.

Mũi kiếm liên thiêu, từng mảnh gỗ dày lớn như bàn tay, liên tiếp bắn về phía tứ tôn đứng không nhúc nhích bên bờ.

Mỗi một mảnh gỗ bay ra, Hiên Viên Triệt nhìn chằm chằm Lam Tôn, Hắc Tôn, Nữ Tôn, Bạch Tôn, đồng thời thân hình chợt loé, từng bước hướng tới miếng gỗ dập dềnh trên mặt nước.

Muốn qua sông, quả thực rất dễ dàng.

Bay nhanh mà đi, đảo mắt một cái đã ra giữa sông.

Tốc độ của Lục tôn so với Hiên Viên Triệt cơ hồ nhanh hơn gấp đôi, chớp mắt đã đến gần.

Thân hình trong không trung, mãnh liệt hướng về phía Hiên Viên Triệt.

Ngay trong khoảnh khắc này, mặt sông yên ả đột nhiên sóng lớn nổi lên, trong lúc sóng gợn từng chập, vô số mũi tên nước từ dưới mặt sông, bắn về phía thân hình đang ở trong không trung của Lục tôn.

******************************

Pra: đây là hết phần của Tiểu Thố, phần cuối 666 ta sẽ làm luôn.

Tiểu Thố edit khá, làm vài chương nữa thì chắc quen tay thôi, tiếc là em ấy năm nay 12 rồi, với cả còn bận nhiều việc, nên thôi cho em tập trung học ;))

Tiểu Thố rảnh thì cứ  vào lâu chơi nha ;))

 

7 thoughts on “[VP13T] Chương 666: Thập diện mai phục (3)

  1. thật sự chờ mãi, trc ngày nào cũng vào xem có chưa, toàn thấy chưa có nên để lâu lâu mới vào xem sao, may mà hnay tự nhiên lại vào xem lại có, vui quá luôn ý

Kí giấy bán hồn nào =))

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s