[VP13T] Chương 667: Đuổi giết bắt đầu


Vương phi mười ba tuổi

Chương 667: Đuổi giết bắt đầu

Edit: Tuyết Băng Diệp

*****************

 

Người mà đáng ra lúc này phải đang nhanh chóng héo úa tàn lụi ở cách xa hơn trăm dặm – Lưu Nguyệt đó ư?

Làm sao nàng ta có thể xuất hiện tại nơi này? Làm sao có thể??

Trong nháy mắt bước đi của sáu Tôn Minh Đảo khựng lại, rồi trong chốc lát liền phản ứng lại, sắc mặt bỗng dưng trở nên âm trầm.

Cái bẫy này hoá ra không phải do Hiên Viên Triệt chuẩn bị, mà là do chính Lưu Nguyệt chuẩn bị; nàng đã tính kế để đưa tất cả bọn họ vào tròng.

Vẫn mặc nguyên bộ trường bào nhiễm máu không kịp thay, Vân Triệu nhìn xuống đám lục Tôn Minh Đảo mặt mày bỗng nhiên biến sắc kia, sóng mắt vô cùng an tĩnh, nhưng sâu dưới đáy mi lại đang gượng cười.

Tính toán hoàn mỹ, quả là tính toán quá hoàn mỹ.

Vốn cho rằng Lưu Nguyệt đã thật sự từ bỏ, nhưng thực chất nàng từ bỏ bản thân mình chính là vì Hiên Viên Triệt.

Không hề nghĩ đến, một màn này chẳng qua cũng chỉ là một kế hoạch, một kế hoạch được tính toán một cách hoàn hảo không chút sai sót vì mục đích dụ ra sáu Tôn Minh Đảo luôn ẩn mình trong bóng tối.

Vì mạng sống.

Lấy chính bản thân làm vật dẫn.

Lấy hành động của tất cả bọn họ làm phụ trợ.

Im lặng nhìn chăm chú vào đám người bị nhốt phía dưới, đáng lẽ hắn phải phát hiện ra có điều không đúng từ sớm.

Lưu Nguyệt nào có thể trở thành nhân vật đau thương vì tình như thế? Nàng chính là kiểu người dù bản thân có chết cũng nhất định phải kéo theo những kẻ dám phá rối sau lưng nàng chôn trước!

Lúc đi tới nơi này, hắn từng hỏi Lưu Nguyệt một câu.

“Nếu Âu Dương Vu Phi không cho ngươi thuốc giải, hoặc giả như thật sự không có loại dược liệu có thể kéo dài thời gian, vậy ngươi sẽ làm sao? Chẳng nhẽ ngươi thật sự chắc chắn như thế?”

“Không, ta không chắc.” Lưu Nguyệt thẳng thắn đáp lại.

Nàng không chắc chắn rằng Âu Dương Vu Phi sẽ có thuốc giải, nàng cũng không chắc y sẽ cho nàng, nàng không dám chắc chắn bất cứ điều gì cả; bởi vì kế hoạch của nàng không bao gồm Âu Dương Vu Phi.

Nàng đoán sáu Tôn Minh Đảo sẽ không để cho nàng chết, chứ không nghĩ rằng Âu Dương Vu Phi sẽ…….

“Cược, lấy mạng cùng cược.”

Năm chữ tràn đầy khí phách; Cược, lấy mạng sống của chính mình để cược. Hiên Viên Triệt không dám nhưng nàng dám, nếu thắng sẽ lật ngược ván cờ, nếu thua thì về chầu ông vải. (nguyên văn, ta không có thay đổi gì)

Đơn giản vậy thôi.

Một tay cờ bạc, một tay cờ bạc tàn nhẫn nhất thiên địa.

Chỉ có điều, nàng cược thắng hay không cũng đều đạt được kết quả mà nàng mong muốn.

Từ chỗ bị kẻ khác tính kế, nàng khuấy tung mặt nước hồ sâu rồi ung dung bước lên sàn diễn.

Nhìn lục Tôn Minh Đảo bên dưới, trong mắt Vân Triệu lộ ra một nét thương hại, sao bọn họ lại đi đối đầu với Lưu Nguyệt kia chứ, đám người đáng thương.

Tia nắng mặt trời chiếu lên đỉnh đầu, nhưng không hề ấm áp.

Liếc xuống sáu Tôn đang bị vây dưới sơn cốc, bao phủ khuôn mặt Lưu Nguyệt là sự băng lãnh muốn giết sạch tất cả mà trước nay chưa từng có.

Khí tức ớn lạnh ấy dường như xé rách màn trời, cuốn theo từng trận gió rít gào của ma quỷ.

Nhấc tầm mắt lên, thấy được Hiên Viên Triệt đang mừng như điên nhìn nàng, mi mục Lưu Nguyệt nhuốm màu ấm áp, nháy mắt ra dấu với Hiên Viên Triệt.

Tay chầm chậm giơ lên, vung xuống phía dưới, lạnh băng, quyết tuyệt.

Hàng nghìn hàng vạn mũi tên nhọn hoắt nhanh như chớp giật, nhiều như lông trâu, bắn tới chỗ sáu Tôn Minh Đảo ở giữa sơn cốc, không trung đen nghìn nghịt, che lấp cả không gian.

Chớp mắt nhận được ánh nhìn của Lưu Nguyệt, trái tim mừng rỡ đến phát điên của Hiên Viên Triệt nhanh chóng bị chủ nhân kìm lại.

Sắp đặt chặt chẽ như thế, tính toán hoàn mỹ như thế, trừ Lưu Nguyệt ra không còn ai khác, trên quãng đường hắn điên cuồng chạy một mạch đến đây đã giác ngộ ra một điều như thế.

Chẳng qua lúc đó hắn chỉ cảm thấy đau khổ, nghĩ rằng Lưu Nguyệt dù có rời khỏi, hay an bài tất cả mọi việc ở chỗ hắn thật tốt, thì cũng đều vì hắn mà lo toan hết thảy.

Mà bây giờ hắn tận mắt nhìn thấy Lưu Nguyệt ở trước mặt mình.

Không cần uống máu của hắn nhưng vẫn tốt đẹp hoàn hảo, lo lắng trong lòng lập tức tan biến.

Hiện tại cũng đành áp chế tâm trạng vui mừng như điên để lấy đại cục làm trọng, về phần chuyện khác, nói sau đi.

Ý nghĩ vừa xuất hiện trong đầu, Hiên Viên Triệt cũng không phóng tới chỗ Lưu Nguyệt nữa, ngược lại lao đi một phía khác của sơn cốc.

Vô vàn mũi tên sắc nhọn rạch ngang trời, xuyên qua cơn gió kéo theo tiếng rít.

Ở bên dưới, sáu Tôn Minh Đảo đang bị vây trong vòng mai phục thấy vậy, sử dụng một tốc độ nhanh bất thường đứng hợp lại thành một hình vẽ quỷ dị, vừa vung binh khí vừa tiến lên theo hướng Hiên Viên Triệt mới lao đi.

Hiên Viên Triệt không xông sang chỗ Lưu Nguyệt, mà xông qua một chỗ khác.

Rất hiển nhiên, càng gần trước mặt Lưu Nguyệt thì bẫy rập càng nguy hiểm hơn.

Đây là điều hoàn toàn có thể suy đoán được một cách dễ dàng, bất cứ ai cũng đủ não cả.

Mũi tên lạnh lẽo nhiều không đếm xuể bắn xuống phá không.

Thật giống châu chấu dời đàn, như che lấp cả trời trăng.

Nhưng mà sáu Tôn Minh Đảo đang đứng thành một cái hình vẽ quỷ quái kia vẫn liên tục vung múa vũ khí trong tay, mang theo ánh sáng kim loại sắc bén.

Tựa như một quả cầu màu bạc bọc lấy sáu người, hình thành nên một vòng bảo vệ.

Vô số mũi tên nhọn hoắt lao đến tầng bảo vệ hình cầu nhìn dễ dàng xuyên qua đến quá thể kia, hẳn phải như kim sắt đâm vào đậu phụ, thế nhưng lại không có cái nào đâm qua được, toàn bộ rơi rụng phía ngoài màng chắn.

“Công lực rất thâm hậu, trận thế thực sự quá quỷ dị.”

Ngó xuống tình cảnh bên dưới thung lũng, Vân Triệu hơi nhíu nhíu mày, kinh ngạc cộng thêm bội phục, thốt ra một câu.

Mũi kiếm toả ra ánh thép lạnh lẽo, kích thích nội lực của bản thân, sáu người nọ lại có thể mở rộng diện tích quả cầu đủ chỗ cho tận mười người lớn, thấy rõ họ đủ lợi hại.

Nhưng mà, đó cũng không phải là điều chính.

Ánh mắt sắc bén của Vân Triệu nhìn thấy rõ ràng vô số tia sáng bắn đến phía trên trận thế quỷ quái kia thì liền lập tức bị bẻ gãy, như là cả sáu Tôn Minh Đảo cùng lúc đồng loạt ra tay.

Hai chân mày gắt gao nhíu lại, như vậy nghĩa là sao?

Chẳng lẽ nào trận thế kia có thể làm cho công lực của sáu người họ tăng mạnh?

Vào đúng lúc Vân Triệu mở miệng nói thì Lưu Nguyệt cũng phát hiện ra tình trạng kì quái bên dưới, mi tâm không khỏi khẽ nhăn.

Chẳng qua, có như thế cũng vô phương thôi, chỉ cần đám người đó chạy trốn theo hướng đi của Hiên Viên Triệt, nàng tự nhiên sẽ có cách tiêu diệt chúng sạch sẽ!

Đã tính kế nàng sau lưng chính nàng lâu như vậy, đã thế lại còn dám lấy nàng ra làm vũ khí đối phó Triệt; Hừ, thật sự tưởng rằng nàng chỉ biết ngồi không hay sao.

Hàn quang bay múa mang theo sát khí ngập trời.

Tiếng âm thanh va chạm ầm ầm vang vọng không ngừng trong sơn cốc, cực kỳ thanh thuý và dễ nghe.

Tà áo Hiên Viên Triệt nương theo thân hình bay nghiêng nghiêng, không quá nhanh, cũng không quá chậm, tốc độ rất vừa phải, hoàn toàn có thể bảo trì khoảng cách trước sau không đổi đối với Lục Tôn Minh Đảo đang từ phía sau đuổi đến.

Không có mưa tên rơi xuống đầu, Hiên Viên Triệt thực ung dung.

Thấy được Hiên Viên Triệt sắp tới địa điểm mục đích, mà sáu Tôn Minh Đảo ở phía sau đang đuổi theo hắn một cách chật vật, hai mắt Lưu Nguyệt nheo lại.

“Bắc Đẩu Thất tinh trận.” Vào đúng lúc này, Vân Triệu vẫn ngó chằm chằm vào trận thế sắp xếp của sáu Tôn Minh Đảo ở bên dưới, lại đột nhiên thốt lên một câu chẳng đầu chẳng cuối.

Lòng bàn tay vỗ nhẹ vào nhau, Vân Triệu bừng tỉnh đại ngộ bật thốt.

Bắc Đẩu thất tinh, trận thế sắp xếp của sáu Tôn Minh Đảo chính là hình dáng của bảy ngôi sao trong chòm Bắc Đẩu, chỉ là thiếu đi một ngôi sao cuối cùng, thế nên khiến cho hắn nhìn thật lâu.

“Tấn công hoàn mỹ, phòng thủ đoàn kết, lợi hại.”

Chép chép miệng, Vân Triệu quay đầu liếc khuôn mặt chẳng có gì thay đổi của Lưu Nguyệt, đè thấp giọng nói với nàng: “Huynh đệ, có lẽ mọi an bài của ngươi vô ích rồi. 

Ngươi xem, bọn họ dù công hay thủ đều chỉ có một trật tự, Bắc Đẩu Thất tinh trận này đem cả sáu người bọn họ hợp lại thành một.

Sáu làm một, một đòn xuất thủ giống như sáu người đồng thời ra tay, chẳng khác nào một người mà có thể vận dụng sức mạnh của sáu người vậy.

Thực lực như thế, kế hoạch của ngươi e rằng……..”

Nói cũng không nói hết, chẳng qua ý tứ trong câu chữ cũng đã quá đủ để hiểu.

Trận thế này chẳng khác nào nhân lên thực lực của sáu Tôn Minh Đảo.

Vốn sáu người đã đủ mạnh, bây giờ sức mạnh của sáu người họ còn được nhân lên thêm, thế thì……

Lưu Nguyệt nghe được lời nói của Vân Triệu, cũng không đáp, chỉ khẽ cau mày.

Mà ngay tại khoảnh khắc nàng cau mày ấy, sáu Tôn Minh Đảo vốn đuổi theo sau Hiên Viên Triệt lại đột nhiên xoay tròn phóng lên không trung.

Thân hình của cả sáu đồng loạt xé gió bay lên, cùng tập trung vào một phương hướng, nhanh chóng lao ra ngoài.

Tốc độ dường như còn nhanh hơn ánh sao băng cắt qua bầu trời.

Tất cả binh tướng đang mai phục chỉ thoáng thấy được bóng người nháng lên trước mặt, những đầu tiễn đã hướng xuống thung lũng bỗng chốc mất đi mục tiêu.

Trong chớp mắt, làn mưa tên ngừng lại.

Mà chỉ ngừng lại trong nháy mắt vậy thôi, sáu Tôn Minh Đảo đã đứng vững vàng trên một sườn núi cao, thoát khỏi vòng vây.

Cùng lúc ấy, Hiên Viên Triệt cũng đã đứng trên một sườn núi khác cạnh đó.

Hai con ngươi của Lưu Nguyệt thoáng chốc trở nên rét lạnh.

Sáu Tôn Minh Đảo thu lại vũ khí trong tay, đối mặt với Lưu Nguyệt bên triền núi nghiêng nghiêng, tự dưng đồng loạt khẽ cúi người trước Lưu Nguyệt.

“Ngày hôm nay, nể mặt Người, chúng ta đành dừng tay, thế nhưng ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục, mong Người thứ tội.”

Kẻ cầm đầu là Hắc Tôn nói với Lưu Nguyệt những lời thật mơ hồ, vậy nhưng ý tứ hiển nhiên đã rất rõ ràng.

Hôm nay bởi nể mặt Lưu Nguyệt nên họ thối lui, nhưng ngày mai họ sẽ không quan tâm lí do thể diện này nữa, phải như thế nào thì chính là thế đó.

Lời nói kết thúc, sáu Tôn Minh Đảo lễ độ cúi người trước Lưu Nguyệt một lần nữa rồi xoay người phi xuống khỏi sườn núi cao.

Nơi nọ không được bố trí nhiều cơ quan chặt chẽ với nhau, hoàn toàn không thể chặn lại bước chân của Lục Tôn Minh Đảo.

Nháy mắt, sáu người đã đi rất xa.

Khuôn mặt lạnh lùng trở nên u tối, Hiên Viên Triệt dõi theo bóng mấy người kia trong chốc lát rồi thả người nhảy xuống chỗ triền núi nơi Lưu Nguyệt đứng, trầm giọng nói: “Quá giảo hoạt.”

Sự nóng nảy cùng với thói tự cao tự đại của ba Vương Minh Đảo thật sự không so sánh nổi.

Sáu Tôn Minh Đảo hiển nhiên rất giỏi xem xét thời cuộc, cầm lên được cũng bỏ xuống được, mọi lúc đều có thể duy trì sự bình thản, không kích động, không nôn nóng.

Họ biết rằng nếu hôm nay họ muốn tiếp tục đuổi theo Hiên Viên Triệt thì e cái giá phải trả sẽ không thể thừa nhận nổi, cho nên họ thẳng thắn từ bỏ.

Có thể chịu đựng những điều khó mà chịu đựng nổi. (*) (Nói đơn giản là sáu Tôn giỏi thế mà phải chịu thua rút về->quá nhục nhưng vẫn nhẫn được->quá giỏi)

Đối thủ như vậy, quả thực là một nỗi đáng sợ, hơn nữa đối thủ kia còn ẩn sau bóng tối.

Mặt trời chói loá, cây cỏ xanh tươi.

Gật nhẹ đầu, Lưu Nguyệt ngoái đầu lại nhìn Hiên Viên Triệt: “Ta thấy rằng……”

Mới buông ra mấy chữ đầu, thân mình Lưu Nguyệt bỗng dưng mềm nhũn đi, cơ thể xiêu xiêu ngã xuống.

Hiên Viên Triệt bất chợt kinh hoảng, lòng đầy lo sợ vội vã lao đến đỡ lấy Lưu Nguyệt ôm vào trong ngực: “Nguyệt, chỗ nào không thoải mái, có phải lại……..”

“Không sao.” Nhẹ nhàng khoát tay, Lưu Nguyệt ép khuôn mặt tái nhợt của mình nở một nụ cười khẽ.

“Không biết chăm sóc thân thể của chính mình, thật là.” Vân Triệu ở một bên nhìn thấy một màn này liền nghiêm khắc trừng hai người Triệt Nguyệt một cái.

Nàng ăn xong viên thuốc Âu Dương Vu Phi cho, cảm giác tốt hơn một chút là Lưu Nguyệt lập tức cưỡi ngựa vội vàng chạy đến nơi này, chẳng thèm quan tâm đến sức khoẻ.

Cũng không nghĩ xem bản thân nàng ói ra nhiều máu như thế, cơ thể suy yếu thành như vậy, thì còn có thể chịu nổi sức ép như vầy hay không.

Câu trả lời là không. Đã thế nàng còn cố gắng chống đỡ, kiên cường không để lộ trạng thái yếu ớt của mình trước mặt sáu Tôn, hiện giờ đám người đó vừa đi khuất liền không thể chịu đựng nổi nữa.

Hiên Viên Triệt nghe xong, nhìn thật sâu Lưu Nguyệt đang được hắn ôm trong lòng còn đang cười với hắn, hết thảy tâm tình đều bị hắn cố giữ lại trong hàm răng cắn chặt.

Hắn có tài đức gì mà khiến Lưu Nguyệt hành động như thế, hắn có tài đức gì mà có thể được như thế kia chứ?!

Nhìn thấy hai mắt Hiên Viên Triệt chuyển đỏ, Lưu Nguyệt dịu dàng vươn tay cầm lấy bàn tay hắn, im lặng mỉm cười.

Trên thế giới này không thể hỏi rằng có tài đức như thế nào mới có thể có được tình yêu, mà chỉ đơn thuần là do nàng nguyện ý.

Trời xanh như ngọc, mây trắng cuốn bay.

Gió nhẹ thổi qua, hương cỏ truyền đến.

Thật là đẹp.

 

***************

 

Loáng cái đã trôi qua ba ngày.

Nguyên là Tấn Dương thành của Nam Tống quốc, bây giờ thành Tấn Dương thành của Tuyết Thánh quốc.

Dòng người chuyển động, trên con đường tấp nập người đến người đi, tiếng rao hàng, tiếng huyên náo, dường như tiên trên trời cũng sắp xuống mua hàng dưới đây. Tấn Dương Thành chỉ phải chịu đựng rất ít hậu quả của chiến tranh, rất nhanh đã khôi phục lại sự phồn hoa khi trước.

“Đi qua Tấn Dương thành, phía trước chính là Lộc thành, cứ tiếp tục đi thẳng theo đường này, căn cứ theo tốc độ của chúng ta thì khoảng chừng bảy ngày sẽ đến được biên cảnh Tuyết Thánh.”

Thả mình trên lưng ngựa, Vân Triệu mặc một bộ cẩm bào bình thường, trên đầu đội mũ rộng vành đơn giản, vừa giảm tốc độ cưỡi vừa quay sang nói với Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt ở bên cạnh.

Hiên Viên Triệt nghe hết, ừ một tiếng: “Chỉ cần sức khoẻ cho phép thì gắng sức đi nhanh.”

Vừa nói vừa nghiêng mắt liếc Lưu Nguyệt đang mặc nam trang đi cạnh, trong ánh mặt lộ ra ôn nhu và thâm tình mà người ngoài khó nhận ra.

Lưu Nguyệt nhận ra được liền cười với Hiên Viên Triệt.

Ba ngày trước, cuối cùng lại thất bại trong gang tấc, để sáu Tôn Minh Đảo chạy thoát, vẫn chưa giết chết được sáu người kia nên kế hoạch không thể không thay đổi.

Mục tiêu của Lục Tôn Minh Đảo tuyệt đối rõ ràng, đó là giết chết Hiên Viên Triệt.

Mà khoảng thời gian hai mươi ngày chắc chắn không đủ cho Vân Triệu đi một chuyến về Tuyết Thánh quốc rồi mới trở lại.

Hơn nữa đám trân châu đó lại chỉ được đặt trong lăng mộ của Hoàng gia Tuyết Thánh quốc, không phải thứ người thường có thể có,  cho dù là Vân Triệu thì cũng chỉ dám một mình lén lút mò mẫm trong lăng mộ tiện đường lấy ra thôi.

Cho nên, nhất định không có kẻ nào gửi tặng tới.

Vậy nên nàng quyết định phải đi Tuyết Thánh quốc.

Hiên Viên Triệt một mình ở Nam Tống quốc, nàng cực kỳ lo lắng, cũng giống như vậy, nếu nàng một mình đi Tuyết Thánh thì Hiên Viên Triệt cũng không cách nào yên tâm được.

Thế nên biện pháp tốt nhất chính là cùng nhau lên đường.

Sau khi quyết định xong, nàng và Triệt lập tức ném tất cả sự vụ của Nam Tống quốc cho đám người Thu Ngân, Ngạn Hổ, Lưu Xuyên, rồi ba người sắp thành một hàng thẳng đường hướng đến Tuyết Thánh quốc.

Lên đường đã ba ngày vẫn cứ yên ắng như vậy, sáu Tôn Minh Đảo vẫn chưa ra tay.

“Phía trước có tửu lâu, chúng ta vào mua chút đồ ăn vặt ăn trên đường nhé.” Vân Triệu chỉ chỉ tửu lâu đằng trước, gã nhận thấy cưỡi ngựa trên con phố đông nghìn nghịt này quả là khó khăn, đành nhảy xuống khỏi lưng ngựa ngoái đầu lại nói.

Gật đầu cùng lúc, Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt cũng nhảy xuống ngay sau đó, kéo ngựa đi đến phía trước.

Vì để tiết kiệm thời gian, đã nhiều ngày bọn họ đều là mua đồ xong thì đi luôn, chỉ có lúc ăn mới dừng lại nghỉ chốc lát ven đường; Ai bảo thời gian eo hẹp đến vầy đâu.

Trong hai mươi ngày đến đô thành Tuyết Thánh quốc, một ngày thế nào cũng phải đi được tám trăm dặm.

Trên ngã tư đường người người tấp nập, khuôn mặt ai cũng nhuộm đẫm tươi cười.

Giống như bọn họ đã quên đi đất nước mình đã bị tiêu diệt.

Thật chẳng biết nên nói nhân dân trăm họ nơi này rất kiên cường, hay là đối với họ ai làm quân vương cũng như nhau, chỉ cần cho họ cơm ăn áo mặc, thế là đủ.

“Tránh đường a, tránh đường…….” Một chàng trai trẻ tuổi bận áo thô gánh đầy củi trên vai cao giọng kêu, mỗi bên vai là hai bó củi thật to, đang cố lách người lên trước.

Đường phố vốn đã đông đúc, mấy bó củi mà y vác lại còn cao vượt quá đầu, khiến cho con phố càng thêm tắc lại khó đi.

“Chiya, người gánh củi kia mau tránh sang một bên……”

Từ phía trước chạy tới một chiếc xe ngựa, nhìn qua vô cùng hoa lệ, ngồi trên càng xe là một phu xe có dung mạo vô cùng bình thường, tay thì khống chế cương xe, miệng thì hét lên với người thanh niên vác củi.

Trong xe ngựa, một gã nam tử trung niên thân hình phát phì vươn bàn tay mập ú vén mành lên nhìn ra dòng người bên ngoài với vẻ mặt căm tức, vừa quơ quạt điên cuồng phẩy mát cho cái cổ ngấn đầy mồ hôi của gã.

“Ờ ờ…….” Chàng trai nông thôn đang vác củi kia vừa nghe thấy tiếng liền lập tức khép na khép nép tránh sang một bên, hiển nhiên là không dám đắc tội với kẻ có tiền.

Mà y cố tránh người sang bên thì lại chắn đường mấy người khác cạnh đó, không còn cách nào để đi lên phía trước, y đành phải đi đường vòng, rồi lại bị mắc kẹt khi tới gần chỗ Lưu Nguyệt đang dắt ngựa.

Còn chiếc xe ngựa kia tiếp tục chầm chậm băng qua ngã tư đông đúc, bánh xe lướt qua người Hiên Viên Triệt.

“Chàng trai, củi này bao nhiêu tiền một bó?” Một bà chủ gia đình bình thường tầm tuổi trung niên từ đối diện đi đến thấy củi tốt liền tiện đường dừng chân hỏi.

“Củi này……”

“Có trộm, mau bắt trộm a……..”

Vào đúng lúc đó, một đại thúc bán bánh bao ở phía trước bỗng nhiên gào lớn, múa may con dao phay trong tay rồi lao vào giữa đám người.

“Tiểu tử chết tiệt, ngươi cư nhiên dám trộm bánh bao của ông đây, lão tử cho ngươi trộm, cho ngươi trộm…..” Giọng chửi mắng cứ như hung thần ác sát vô cùng dữ tợn, cho dù trên đường ồn ào như vậy cũng không che khuất nổi.

Ngay lập tức, người dân trên dãy phố chen chúc đều đồng loạt dạt qua một bên, mở ra một con đường lớn ở giữa.

Vừa vặn đúng lúc Lưu Nguyệt đi đến nơi này, liền ghé mắt nhìn lướt qua.

Chỉ thấy đằng trước là một cậu bé thoạt nhìn tầm mười một mười hai tuổi quần áo rách mướp, đầu tóc rối bù như tổ quạ, toàn thân bẩn thỉu đến nỗi không nhìn ra được tướng mạo vốn có.

Trong bàn tay đen ngòm đang cầm hai cái bánh bao trắng như tuyết hãy còn nóng hổi, nó vội vã tới mức chẳng kịp nhìn đường liền lao đến đằng này.

Vừa chạy như điên vừa không quên nhét bánh bao vào trong miệng.

Rõ ràng là đã đói sắp chết rồi.

Ánh mắt Lưu Nguyệt quét qua rồi lại trở về, không có biểu tình gì cả.

Nàng không cho rằng xông ra phía trước trả tiền mua hai cái bánh bao cho tên nhóc kia hoặc tặng cho nó ít tiền thì đã là làm việc thiện, đã là thể hiện sự thiện lương của nàng.

Nàng không hề lương thiện, nàng chỉ biết đến quy luật sinh tồn.

Giữ cương ngựa, Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt và Vân Triệu đều không để ý đến chuyện kia, ba người họ cũng chẳng có cái tấm lòng đồng cảm quá mức như thế.

Không nghĩ tới rằng tuy họ không quan tâm, tất nhiên cũng không lo chuyện bao đồng, thế nhưng tiểu khất cái kia lại đang chếch chếch chạy đến chỗ họ.

Nhanh chóng đã đụng phải Hiên Viên Triệt đang đi bên ngoài.

“Lão tử cho ngươi chạy, dám có gan trộm bánh bao của lão tử, lão tử phải chặt tay ngươi, xem ngươi còn dám nữa không…….” Chủ hàng bánh bao đuổi theo tiểu khất cái đến đây, thần tình dữ tợn giơ lên dao làm bếp chém tới.

Tiểu tử kia đã vọt đến trước mặt Hiên Viên Triệt, con đường phía trước lại vừa vặn bị con ngựa của Hiên Viên Triệt chắn mất, nó tức khắc sốt ruột đến mức tưởng như hai mắt sắp lọt tròng ra ngoài.

Cầm dây cương, Hiên Viên Triệt mặt lạnh lùng vung tay một cái.

Một luồng nội lực vô hình cuốn bay lão bản hàng bánh bao.

Một cái vung tay người bay tan tác, ông chủ tiệm bánh bao đang trên đà xông thẳng đến, nhưng không tưởng tượng nổi là gã ta còn chưa xông được đến đúng chỗ thì cái thân hình to béo tựa heo đã bị bắn ngược trở lại.

Giống như đâm phải một bức tường vô hình rồi bị đàn hồi lại vậy.

Mọi người xung quanh vẫn xem náo nhiệt lúc này trong chốc lát đều sửng sốt.

Mà chỉ trong một chốc lát sửng sốt này tiểu khất cái đứng bên cạnh Hiên Viên Triệt bỗng nhiên nắm lại bàn tay, từ trong chỗ tay áo duy nhất còn nguyên vẹn của bộ y phục rách nát tả tơi, vô thanh vô tức bắn ra một thanh chuỷ thủ.

Màu xanh lam chói mắt, ánh quang như màu nước, lạnh run như tầng băng.

Chuỷ thủ của tên ăn mày nhỏ nhanh như chớp đâm tới Hiên Viên Triệt ở ngay cạnh nó.

Gió lạnh sát người, Hiên Viên Triệt vẫn mang vẻ mặt vô biểu cảm trong nháy mắt hoá lạnh, hắn không kịp cầm kiếm phản kích, chỉ kịp hít sâu một hơi, ép chặt cơ bụng co lại.

Đồng thời lật cổ tay, bắt được chiếc chuỷ thủ đang đâm đến.

“Triệt!” Cùng một giây đó, Lưu Nguyệt vốn vô cùng nhạy cảm với sát khí liền lập tức quay đầu lại, vừa kịp lúc thu được một màn này vào trong mắt.

Ánh mắt phát ra lạnh lẽo, nhưng nàng chưa kịp làm gì, tình hình chung quanh đột nhiên biến đổi.

Chiếc xe ngựa áp sát vào chỗ Hiên Viên Triệt đột nhiên vang lên một tiếng ‘bịch’ thật lớn, tên nam nhân trung niên béo phì như quả cầu mỡ ngồi trong xe ban nãy cầm quạt làm đao phá vỡ thùng xe bay ra, hướng tới đầu Hiên Viên Triệt đánh xuống.

Thân hình mạnh mẽ cùng tốc độ này, hoàn toàn không thể nào có được từ một tên béo như thế.

Kiếm quang dày trời, cùng lúc đó, người đánh xe ngựa kia giơ lên roi dài trong tay, cây roi giống như một con rắn độc, nhanh như sét đánh cố quấn lấy cổ Hiên Viên Triệt.

Mà lão bản hàng bánh bao vừa bị một cái vung tay của Hiên Viên Triệt đánh văng, cơ thể gã sau khi ngã xuống nền đất, vô cùng nhanh chóng đập bàn tay lên đất, thân hình giống như một thanh kiếm sắc nhọn trườn theo mặt đất phóng đến chỗ Hiên Viên Triệt. Con dao phay trong tay nhắm thẳng vào thân dưới của Hiên Viên Triệt. (thân dưới aka hạ thân=))là từ eo trở xuống a)

Biến cố bỗng dưng phát sinh, gần như không cho Hiên Viên Triệt cơ hội để thở.

Nhanh chóng và mãnh liệt cực điểm.

“Vân Triệu!” Thét to một tiếng, đôi mắt của Lưu Nguyệt tràn ngập giết chóc, mạnh mẽ đá một cước vào trên thân tuấn mã.

Chú ngựa bị ăn một cú đá mạnh hết sức của Lưu Nguyệt, lập tức xoay mình húc đến tên nông dân gánh củi cùng với nữ nhân chuẩn bị mua củi gần chỗ nó.

Dân chúng xung quanh nhìn thấy tình cảnh bỗng nhiên thay đổi, dường như vẫn chưa lấy lại được tinh thần, chỉ hoảng sợ mà gào to một tiếng kinh hãi.

Bị con ngựa kia đâm phải, hai người nọ chẳng phải sẽ bị đè bẹp thành thịt viên sao?!

Nhưng mà, không đợi tiếng gào sợ hãi của người dân chấm dứt, tên nông dân vác củi vừa động bả vai thì bó củi đã bay ra, gã trở tay đánh một chưởng lên con tuấn mã đang lao đến.

Cùng lúc, nữ nhân kia cũng rảo chân bay lùi lại, đá một cước thật mạnh vào đùi sau của con ngựa.

Khoé mắt Lưu Nguyệt quét qua, hai con ngươi trở nên băng giá, quả nhiên không hề đoán sai.

Sáu người, năm nam một nữ, sáu Tôn Minh Đảo, chết tiệt thật!

Không để ý không cần biết đến hai kẻ phía sau nữa, thân mình Lưu Nguyệt ngửa lên, trượt xuống dưới bụng con ngựa của Hiên Viên Triệt.

Một bước trượt cúi người xuyên qua, nàng đã đứng vững chãi bên người Hiên Viên Triệt.

Ám tiễn trong tay phóng ra, mục tiêu đầu tiên của Lưu Nguyệt là gã chủ tiệm bánh bao đang muốn công kích bên dưới của Hiên Viên Triệt, ba cây châm ngắm chính xác lao vụt về phía mục tiêu.

Nhanh, ác, chuẩn, khiến cho tên Tôn kia không dám không tránh.

Đồng thời, Lưu Nguyệt vung lên chuỷ thủ trong tay, đâm xuống đứa tiểu khất cái đứng trước mặt nàng.

Trẻ con ư, con mẹ nó, lần trước cũng có trẻ con, lần này lại có thể thua thêm một lần nữa trong tay nó.

Lưu Nguyệt càng thêm gia tăng sức lực vào tay mình.

Mà ở bên kia, vừa nghe được tiếng thét khác thường của Lưu Nguyệt, Vân Triệu còn không kịp ngoái đầu lại nhìn tình cảnh bên đó đã nhanh chóng xoay người rời ngựa, lợi kiếm trong tay đã ra khỏi vỏ, trở tay chém tới gã béo kia.

Gã béo thấy Vân Triệu lao đến với một tốc độ cực kỳ nhanh, nếu quạt của gã có đánh trúng Hiên Viên Triệt thì tất nhiên sẽ khó tránh được đòn tấn công của Vân Triệu, vì vậy cây quạt trong tay lập tức lật lại, đỡ kiếm của Vân Triệu.

Máu tươi phun ra, Hiên Viên Triệt giữ chặt chuỷ thủ tiểu khất cái đâm đến, màu đỏ nháy mắt ngập đầy bàn tay, từng giọt máu chảy xuống mặt đất.

Hiên Viên Triệt không quan tâm vết thương của mình, trong mắt hắn in hình chiếc roi như rắn độc đã gần trong gang tấc, vụt quất đến.

Toàn bộ sức mạnh chuyển về tay phải, thiết chưởng của Hiên Viên Triệt vung lên, bắt giữ đầu roi đang phóng tới.

Chỉ nghe thấy một tiếng ‘chát’ nhức óc, như thể sắt thép tinh luyện đập vào nhau, đốm lửa văng tung toé khắp nơi.

Roi da mềm dẻo, giờ bị chia năm xẻ bảy.

 Khi chiếc roi bị túm chặt, cả trường tiên màu đen đột nhiên vỡ nát tan tành, bị cắt thành vô số những mảnh nhỏ bắn vào không trung rồi rơi xuống.

Một trong sáu Tôn là kẻ sử dụng roi kia vừa thấy thế liền lập tức lộn người về phía sau bay ra ngoài.

Vào đúng khoảng khắc chỉ trong nháy mắt y bay ra, một luồng nội lực vô hình ầm ầm đánh xuống nóc xe ngựa, chớp mắt chiếc xe vỡ vụn, chỉ còn là đồ bỏ đi.

“Đùng!” Đúng lúc roi ngựa bị bẻ gãy, vài tiếng nổ nặng nề vang lên liên tiếp, vang dội nổi lên giữa đường phố đông nghịt.

Lưu Nguyệt, Vân Triệu, đồng loạt chống lại sáu Tôn Minh Đảo.

Xoay người bay nghiêng, lui nhanh như chớp.

Mấy tiếng nổ lớn khiến cho hai bên vừa mới đụng nhau đã phải tách ra.

Ánh mắt trời nóng rực chiếu xuống con đường ngột ngạt, đổ bóng nhân mã song phương, làm cho người ta không thể cảm giác được chút ấm áp, mà chỉ là một bầu không khí âm trầm buốt giá.

Biến cố chỉ xảy ra trong chớp mắt.

Tới lúc này dân chúng trên đường mới phục hồi lại tinh thần, một tiếng thét khiếp sợ tức khắc doạ mọi người phát hoảng bỏ chạy tán loạn bốn phương tám hướng.

“Giết người, giết người rồi………”

“Cứu mạng a…………”

Trong phút chốc, vô số tiếng la hét chói tai vang lên, trên con đường là một sự hỗn loạn.

24 thoughts on “[VP13T] Chương 667: Đuổi giết bắt đầu

  1. Ngày nào cũng vào ngó nghiêng nhà các nàng 1 chút rồi mới lượn lờ nơi # dc. Tiếp tục tung hoa cho các nàng!

Kí giấy bán hồn nào =))

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s