[VP13T] Chương 681: Lưu Nguyệt mất trí nhớ


Vương phi 13 tuổi

Chương 681: Lưu Nguyệt mất trí nhớ

Edit: Meo tỷ

Beta: Pracell

*******************

“Tất cả đều là lỗi của ta, nàng đừng tự trách bản thân, là ta đã sai.” Ôm chặt Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt không ngừng thì thầm, nhận hết mọi lỗi lầm về mình.

Trong lòng phẫn nộ cùng tức giận, Lưu Nguyệt mặt méo xệch.

Nghe Hiên Viên Triệt nói như thế, nhất thời liên tục đấm túi bụi vào ngực Hiên Viên Triệt, sắc mặt dần trở nên  tái xanh nghiêm nghị nói: “Chính là tại chàng, ai bảo chàng tự nhiên tính toán cái gì, ai bảo chàng đến bản thân còn không lo, ai bảo chàng ở trước mặt ta diễn trò…”

“Ừ,ừ, là ta sai, tất cả đều là lỗi của ta…”

Thu Ngân cùng Ngạn Hổ đang đứng cách đó xa xa, nghe tiếng Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt trong gió đêm vọng lại, lập tức liếc nhau một cái, chép chép miệng.

Nhìn xem, đây là giận cá chém thớt, chính xác là giận cá chém thớt mà.

May mắn cho bọn hắn đã bỏ chạy thật nhanh, nếu không trận này không biết đã bị Lưu Nguyệt đánh cho thành cái dạng gì rồi.

Quân tử phòng thân, quân tử phòng thân a.

Lưu Nguyệt đang trút mọi phẫn nộ bằng cách cào cấu vạt áo Hiên Viên Triệt, càng nói càng la lớn.

Lời nói vẫn không ngừng, muốn đem mọi lỗi lầm gán hết cho Hiên Viên Triệt, càng lúc càng làm cho người ta hiểu là đang giận chó đánh mèo (giống câu giận cá chém thớt).

Tay theo bản năng dùng sức, chỉ thấy vạt áo Hiên Viên Triệt bị rách toạc ra một tiếng, lộ ra tấm ngực trần của Hiên Viên Triệt.

Lưu Nguyệt đột nhiên ngừng lại, rồi cắn môi.

Trên ngực làn da màu đồng cổ, ngay chỗ  gần tim, có một vết sẹo còn chưa lành hẳn.

Liền bị phơi ra như vậy.

Lửa giận cá chém thớt biến đâu mất, Lưu Nguyệt tay từ từ vuốt ve vết thương.

Chỉ còn một chút, một chút nữa thôi…

Nhìn thấy Lưu Nguyệt đang cắn môi, vẻ mặt không được tốt .

Hiên Viên Triệt đưa tay cầm lấy tay Lưu Nguyệt “Chuyện nhỏ, đã qua rồi.”

Lúc hắn vừa nhìn thấy hắc tôn bắn tên, phương hướng, tốc độ, lực, đều được tính toán rất chính xác, thoạt nhìn cũng có vẻ rất nguy hiểm, tuy có nguy hiểm thật, nhưng cũng không tới mức nguy hiểm đến tính mạng.

Lưu Nguyệt hung hăng trừng mắt đáp lại lời hắn.

Chuyện nhỏ, như vậy mà còn nói là chuyện nhỏ.

Có thể che mắt được nàng, có thể lừa được Âu Dương Vu Phi, Độc Cô Dạ, Vân Triệu, vết thương đến mức như vậy, còn có thể nói là chuyện nhỏ sao.

Phải biết rằng bọn họ đều là hồ ly tinh.

Ánh mắt đều đã được tôi luyện sắc như sắt thép.

Nếu không phải là vết thương chí mạng, thì làm sao có thể lừa được bọn họ, làm cho tất cả đều nghĩ là hắn đã chết.

Thế mà lúc này còn nói với nàng chỉ là chuyện nhỏ.

Lưu Nguyệt hai mắt trợn tròn.

Tuy rằng nàng cũng biết, cơ thể con người đôi khi cũng rất thần kỳ.

Ví dụ như nàng đã từng nghe nói đến việc đạn xuyên qua đầu, mà người vẫn không chết, đó là một góc độ thần kỳ.

Nhưng khi nó xảy ra trên người Hiên Viên Triệt, muốn nàng bình tĩnh nghĩ kh ông hề gì, nàng quả thực không làm được.

Thấy ánh mắt Lưu Nguyệt đang hung hăng nhìn mình, Hiên Viên Triệt bất đắc dĩ trong lòng lại cảm thấy ấm áp, đành phải cầm tay Lưu Nguyệt, đặt lên vết thương.

Trắng noãn, đã co giãn được, lại rất mềm .

Nhưng là, làm cho người ta không thể không chú ý đến vô số vết thương nhỏ xung quanh.

Vết thương cũ còn chưa kịp lành, vết thương mới đã chằng chịt.

Những vết thương này do bên ngoài tác động cũng có, mà do chính mình nãy giờ ra tay cũng có.

Nhẹ nhàng vuốt ve, Hiên Viên Triệt không nói gì, chỉ im lặng đưa mắt quan sát Lưu Nguyệt, trên mặt nàng toát ra vẻ đau thương, cơ hồ bao phủ hết thảy.

Lưu Nguyệt nháy mắt đau lòng, cầm tay Hiên Viên Triệt nói “Đã qua rồi.”

Lời vừa nói xong, Lưu Nguyệt đột nhiên hơi hơi nhíu nhíu mày.

Câu này cùng lời Hiên Viên Triệt vừa nãy, giống y chang.

Hai mặt nhìn nhau, ánh mắt giao tình.

Ẩn chứa bên trong là yêu hận, là đau lòng không thể che giấu, tất cả rõ ràng là làm cho người ta đau lòng đến chết.

“Tốt lắm, vậy chúng ta đừng nói đến nữa.”

Trầm mặc nửa ngày, Lưu Nguyệt nhẹ giọng thở dài một tiếng, nắm chặt tay Hiên Viên Triệt, tựa vào trong lồng ngực.

Chỉ cần người còn sống, chỉ cần người không chết.

Hết thảy cũng không cần bận tâm

Nàng không truy cứu đến chuyện giận chó đánh mèo của nàng, Hiên Viên Triệt cũng không muốn nói đến tổn thương trên người nàng nữa.

Đều đã qua rồi, tất cả đều đã là quá khứ.

Qúa khứ không thể quay lại, vậy thì hãy nên hướng về tương lai, chỉ có tương lai.

Hai tay nắm chặt, gắt gao, gắt gao nắm chặt.

Quên hết thời gian, quên hết không gian, chỉ có gắt gao nắm chặt.

Bóng đêm mê hoặc, đêm nay ánh trăng sáng tràn đầy màu sắc.

Đêm nay, đẹp say lòng người.

Ngàn vạn ngôi sao, tỏa ánh sáng nhè nhẹ.

Ngàn dặm núi sông, chín ngàn dặm thảo nguyên mênh mông vô bờ.

Trong không trung, một chiếc xe ngựa cùng hơn mười con tuấn mã, lên đường.

Thật đẹp như mơ.

“Hiện tại Minh Đảo phát binh, Trung Nguyên đại loạn, Thiên Thần lại án binh bất động, đừng nói đây cũng là tính toán của chàng?”

Bên trong xe ngựa, Lưu Nguyệt tựa người vào ngực Hiên Viên Triệt, dương mi lên.

Tâm tình vô cùng sảng khoái, như người vừa mới được hồi sinh.

Tự nhiên đầu óc cũng liền trở nên linh hoạt, nếu trước đây nàng không chú ý, không hề để ý đến, thậm chí cũng không thèm suy nghĩ tới, thì giờ đây chỉ cần chú tâm một chút cũng đã hiểu.

Hiên Viên Triệt đang tựa người vào xe ngựa, tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen của Lưu Nguyệt.

Nghe vậy cười nói: “Minh Đảo xuất binh điều này ta không hề nghĩ tới, ta chỉ muốn Cửu thánh xuất hiện, bất quá, như thế cũng tốt.”

Dứt lời, trên mặt chợt lóe nụ cười yêu mị mà cực kỳ cuồng vọng.

Thái độ đó làm cho người khác líu lưỡi.

Lưu Nguyệt nghe nói không khỏi hai mắt đảo đảo tỏ vẻ khó hiểu.

Hiên Viên Triệt thấy vậy bật cười, tay vuốt ve mái tóc đen của Lưu Nguyệt, chậm rãi nói:”Độc Cô Dạ cùng Vân Triệu đối với nàng rất tốt, nàng cũng khó mà xuống tay với bọn họ, chuyện này ta hiểu.

Nhưng mục tiêu của chúng ta là thống nhất thiên hạ, thâu tóm hết vùng quan ngoại cùng Trung Nguyên.

Nếu không, chỉ cần còn lại một cái, không thống nhất được, thì hoàn toàn không có khả năng là đối thủ của Minh Đảo.

Còn chuyện này nữa, theo ta phía sau Minh Đảo cùng lắm có khoảng hai mươi vạn binh mã, điểm này ta cảm giác càng ngày càng nắm rất rõ.”

Nói đến đây Hiên Viên Triệt hơi hơi tạm dừng một chút.

Hai mươi vạn quân Minh Đảo rất bén nhọn, hoàn toàn mạnh hơn bọn họ.

Mà bất quá chúng đã rời khỏi đảo.

Một khi chúng đã xuất ra hai mươi vạn quân, thì trên đảo tuyệt đối sẽ không còn nhiều binh mã.

Điểm này, hắn quá hiểu Minh Đảo, chỉ cần xem qua diện tích lãnh thổ, thì sẽ nắm được.

Lưu Nguyệt nghe Hiên Viên Triệt nói, mắt khẽ đảo.

Đúng vậy, Độc Cô Dạ cùng Vân Triệu đối với nàng quả thật rất tốt.

Nếu thật sự muốn nàng đem quân đi diệt Ngạo Vân cùng Tuyết Thánh, một khi nàng xuống tay, e rằng trong lòng sẽ không khỏi rất áy náy.

Điều này, chính Hiên Viên Triệt cũng hiểu.

Sau khi dừng lại một chút, Hiên Viên Triệt lại tiếp tục nói:”Hiện nay ta án binh bất động, nàng cũng không động thủ bọn hắn, làm cho Minh Đảo động thủ, cho dù là diệt vong hay thắng lợi, thì cũng là số phận của bọn hắn.”

Nói đến đây, Hiên Viên Triệt khóe miệng lần thứ hai cười mỉm.

Thu Ngân ngồi bên thấy vậy, tuy trên mặt không chút thay đổi, nhưng ánh mắt lại mỉa mai liếc một cái qua Hiên Viên Triệt, thật là nói dối một cách trắng trợn.

Lưu Nguyệt tự nhận mình không phải là thần đồng, nhưng cũng không phải là kẻ ngu ngốc.

Vừa nghe Hiên Viên Triệt nói tới đây, nhất thời lấy tay nhéo nhéo lên đùi Hiên Viên Triệt.

Tựa tiếu phi tiếu nhe răng trợn mắt nhìn Hiên Viên Triệt nói:”Cái gì là diệt vong hay thắng lợi, xem như đó là số phận của bọn hắn, chàng là muốn làm ngư ông đắc lợi thì có.”

Hiên Viên Triệt nghe nói liền nở nụ cười, cầm tay Lưu Nguyệt.

Đúng vậy, hắn là muốn làm ngư ông đắc lợi.

Ngạo Vân cùng Tuyết Thánh liên thủ, Hậu Kim cùng Minh Đảo liên thủ.

Hậu kim thì không có gì đáng lo ngại, nhưng nếu thắng thì chính là do binh mã của Minh Đảo lợi hại.

Mà Tuyết Thánh quốc cùng Ngạo Vân Quốc, vốn cũng là hai nước lớn mạnh của Trung Nguyên.

Vân Triệu cùng Độc Cô Dạ, cũng không phải là người thường.

Cho dù binh mã không bằng được Minh Đảo, nhưng lại chiếm được ưu thế thiên thời địa lợi nhân hòa.

Hai bên mà giao chiến.

Lúc đó, nhất định sẽ giằng co rất quyết liệt, tranh giành chiến bại.

Đợi cho tới khi đó, hắn sẽ ra tay, cùng với Minh Đảo, thống nhất Tuyết Thánh quốc cùng Ngạo Vân quốc.

Chuyện tốt như vậy, thời cơ khó mà gặp được trong đời.

Nay Cửu thánh của Minh đảo xuất binh, quả thực là làm chuyện tốt giúp hắn rồi.

Nhìn Hiên Viên Triệt cười, Lưu Nguyệt nắm lấy tay hắn, dựa vào người hảo.

 

Hôm nay, giữa thiên hạ này.

Xem ai mới có thể là người chiến thắng cuối cùng.

Bóng đêm ôn nhuận, tuấn mã như bay.

“Lần này tính cải trang thành thân phận gì?”Bỏ chiến sự Trung Nguyên qua một bên không nói nữa, Lưu Nguyệt cọ cọ chân Hiên Viên Triệt, hỏi.

Hiên Viên Triệt nhìn Lưu Nguyệt “Tự nàng lo liệu.”

Một khi hắn đã đến đây, tự nhiên sẽ không quay trở về Trung Nguyên làm gì.

Trung nguyên kia hắn sẽ chỉ thị cho mấy cận vệ thân tín của hắn lo liệu, nhưng Lưu Nguyệt ở nơi này sẽ không có ai ra tay giúp đỡ.

Hắn không giúp nàng, thì còn ai giúp.

Mặt khác hắn cũng không muốn thấy Âu Dương Vu Phi giúp nàng.

Huống chi vùng quan ngoại Trung Nguyên tất cả đều trọng yếu, cho nên nhất định phải thâu tóm hết .

Mi hơi hạ xuống, Lưu Nguyệt đang suy nghĩ sắp xếp cho Hiên Viên Triệt làm thân phận gì, không lẽ lại là cận vệ bên người.

“Thần nghĩ, vẫn nên tính toán một chút.” Thu Ngân nãy giờ vẫn không mở miệng, nghe đến đó chần chừ nhìn Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt nói.

Thấy hai người đều quay ra nhìn hắn, Thu Ngân trầm ngâm trong nháy mắt.

“Tâm tình của Vương Phi không còn giống như trước, như vậy sẽ không lừa được Âu Dương Vu Phi.”

Tiếng nói vừa dứt, Lưu Nguyệt nhất thời nhíu nhíu mày.

Đúng vậy, điểm này có lẽ cần phải xem lại.

Lúc này Hiên Viên Triệt đến đây, và nàng đã biết chàng không chết.

Nếu nàng vẫn diễn kịch là tuyệt vọng và bi thương như lúc Hiên Viên Triệt đã chết, điều này, nàng có thể lừa gạt được những người khác, nhưng muốn gạt được một người quá khôn khéo như Âu Dương Vu Phi, th ì thật không dám chắc.

Hiên Viên Triệt không chết, chuyện này tuyệt đối không thể để Âu Dương Vu Phi biết được.

Nếu không, lúc ấy chính Hiên Viên Triệt đã trực tiếp liên lạc với nàng, chứ không cần phải thông qua Thác Bỉ Mộc.

Cau mày, Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt liếc nhau, im lặng.

“Về chuyện này, thần thật ra đã có chủ ý.” Ngạn Hổ đang đánh xe bên ngoài, đột nhiên quay đầu vào, nhìn Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt nói.

“Nói”, một lời mà hai tiếng, Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt đồng thời phát ra.

“Hai người xem như vậy…”

Cúi đầu bàn tính âm mưu giữa trời đêm, gió nhẹ thổi màn che bay bay.

Ánh trăng ngưng tụ, thật hiếm có được một đêm nào đẹp đến thế.

Bóng đêm qua nhanh, đảo mắt sắc trời đã hửng sáng.

Nắng sớm chiếu xuống, bao phủ vạn vật trong đất trời.

“Lưu Nguyệt đi đâu?” cau mày, Âu Dương Vu Phi đứng trước lều trại Lưu Nguyệt, mắt lướt nhanh tứ phía.

Bọn hắn cho tới lúc này mới bàn bạc xong, như thế nào lại không thấy bóng dáng nàng đâu.

Phía sau, Thác Bỉ Mộc, Khố Tạp Mộc, Lê Khoát, mấy đại tướng quân cũng nhìn nhau, vẻ mặt hồ nghi cùng khó hiểu.

Đã tìm nửa doanh trại, mà Nhiếp Chính Vương của bọn họ đi đâu?

Không phải nói hôm nay phải tấn công Dương Hổ Thành sao, vậy mà người này đâu rồi?

Trầm ngâm trong giây lát, đột nhiên Khố Tạp Mộc nói: “Không có ở đây cũng tốt, trận này…”

Lời nói còn chưa xong, bất quá mọi người đều hiểu được ý tứ của Khố Tạp Mộc.

Tuy hôm qua đã thương lượng cả một ngày một đêm, đã tìm mọi cách để giảm bớt tổn thất đến mức thấp nhất có thể, nhưng sẽ vẫn khó có thể tránh khỏi thất bại thảm hại.

Giờ Nhiếp Chính Vương không có ở đây, thì hắn sẽ lấy cớ, một trận cũng không đánh.

“Căn dặn ba quân, tất cả…”

“Không hay rồi, không hay rồi” Âu Dương Vu Phi lệnh còn chưa phát xong, một đám binh lính thần tình sợ hãi vội vàng chạy vào.

“Chuyện gì? Kích động như thế còn ra thể thống gì nữa” Khố Tạp Mộc sắc mặt nghiêm nghị .

Đám binh lính lúc này cố không hoảng sợ nhìn Khố Tạp Mộc, trán đầy mồ hôi nói:”Nhiếp Chính Vương, Nhiếp Chính Vương đang nằm ngoài kia, toàn thân đầy thương tích, và đang hôn mê bất tỉnh…”

“Cái gì?” Lời nói còn chưa dứt, mấy người trong lều trại nhất thời sắc mặt đại biến.

“Mau dẫn đường” Sắc mặt đột nhiên trầm xuống, Âu Dương Vu Phi vung tay áo lên, xoay người liền phóng ra ngoài trại.

Lưu Nguyệt bản lĩnh đến như vậy, tại sao lại có thể toàn thân đều là thương tích được, lại còn hôn mê bất tỉnh nữa.

Chỉ mới một ngày một đêm, hắn không gặp nàng, rốt cuộc nàng đã xảy ra chuyện gì?

Bước nhanh mà đi, mấy đại tướng lĩnh cơ hồ đều lao ra với tốc độ nhanh nhất có thể.

Phía sau địa phận trọng yếu của doanh trại, ba đại tướng quân trán đầy mồ hôi vừa lúc nhìn thấy một người đang hôn mê bất tỉnh nằm trong lều trại.

“Sao lại thế này?” trán ướt đẫm mồ hôi, mới bước vào tới cửa lều trại tất cả đều đồng loạt kêu lên, Âu Dương Vu Phi bay vọt vào đầu tiên, theo sau là đám người Khố Tạp Mộc.

Không đợi ba tướng quân nói, Âu Dương Vu Phi bước nhanh xông lên, kéo cánh tay Lưu Nguyệt, bàn tay rất nhanh để lên tay nàng bắt mạch.

Đồng thời rất nhanh lướt qua người Lưu Nguyệt đang hôn mê.

Đầu đầy máu dù đã được lau qua, bất quá vẫn còn lại dấu vết.

Trên trán còn có vết thương, nhưng đã được băng bó.

Trên người vạt áo rối tung, nhìn qua là biết bị rách ra như vậy.

Ngón tay đang bắt mạch cho Lưu Nguyệt, Âu Dương Vu Phi từ từ thu lại sắc mặt lo lắng, thở ra một hơi.

“Không có nguy hiểm gì.”

Mạch đập rất bình thường, mới nhìn qua thì toàn là vết thương nghiêm trọng, nhưng thật ra chỉ là những vết thương ngoài da mà thôi.

Lời Âu Dương Vu Phi vừa thốt ra, đám người Khố Tạp Mộc cũng không khỏi nhất tề thở ra nhẹ nhõm.

Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi.

Không khí vừa được buông lỏng, Âu Dương Vu Phi liền nhìn thấy một người đang nằm trên giường với Lưu Nguyệt .

Nhìn qua hẳn là một tiểu binh tuần tra, lúc này đang nằm một bên ngủ, mà tay của hắn đang nắm chặt tay Lưu Nguyệt.

“Chuyện này là sao?” Âu Dương Vu Phi mi hơi nhíu lại.

“Bốp” Lê Khoát nhất thời tát một cái thật mạnh vào mặt tiểu binh kia, làm cho hắn giật mình bừng tỉnh .

“Ta đang hỏi ngươi rốt cuộc là có chuyện gì đây.”

Tiểu binh cao lớn kia dần dần tỉnh táo, chần chờ một lúc, mới tỉnh hẳn lại.

Lập tức ngồi dậy lớn tiếng trả lời:” Tiểu nhân cũng không biết, lúc ấy tiểu nhân cùng mấy người nữa đang đi tuần, liền thấy Nhiếp Chính Vương ngã từ trên sườn núi cao xuống, người nồng nặc mùi rượu.”

Chuyện này, chuyện này, thật là mất mặt.

Thanh danh Nhiếp chính Vương của bọn họ.

Đối diện với Khố Tạp Mộc đang im lặng, Âu Dương Vu Phi mặt cũng dần dần tối đen, không nói tiếng nào thở dài một tiếng, đưa tay ra.

Lợi hại như Lưu Nguyệt mà cũng có thể xảy ra những chuyện như vậy, có thể thấy rằng…có thể thấy rằng…a…

Đưa tay, đang tính lôi bàn tay Lưu Nguyệt mà tiểu binh kia đang cầm ra.

Không nghĩ đến Lưu Nguyệt lại muốn liều chết đến như vậy, cũng không còn nhận ra người này là ai nữa.

Bỗng dưng lông mày hơi nhíu lại, Lưu Nguyệt đang hôn mê đột nhiên kêu lên một tiếng, từ từ mở mắt.

“Tỉnh lại rồi?” Âu Dương Vu Phi thấy vậy liền ngừng tay.

“Sao đầu lại đau thế này?” tay xoa xoa đầu, Lưu Nguyệt cau mày thật sâu nhìn Âu Dương Vu Phi, rồi nhìn lướt qua xung quanh hỏi:”Tại sao ta lại ở đây?”

Âu Dương Vu Phi bất đắc dĩ nhìn Lưu Nguyệt nói:”Tối qua nàng đã uống rượu, bọn họ đã đem nàng về đây.”

“Uống rượu? Sao lại có thể?” Lưu nguyệt tay ôm đầu.

Lạnh lùng nhìn Âu Dương Vu Phi nói:”Tối qua ta không có uống rượu, ta đã ở lều trại không hề đi ra ngoài mà.”

Lời vừa nói ra, giữa lều trại nháy mắt một mảnh trầm tĩnh.

Im lặng đến nỗi nghe được cả tiếng tóc phả vào mặt.

Vì cái gì, bọn họ chưa bao giờ thấy Lưu Nguyệt có khi nào say đến mức quên cả bản thân mình.

Âu Dương Vu Phi trừng mắt nhìn, khóe miệng co rúm vài cái, rồi nhìn chằm chằm Lưu Nguyệt chần chừ nói: “Nàng không hề nhớ là mình đã đi ra ngoài?”

Lưu Nguyệt sắc mặt trầm xuống: “Ta thường hay lui tới chỗ nào, ta còn không nhớ nữa.”

Nói đến đây sắc mặt khẽ biến, tay đánh đánh vào đầu.

Mắt đảo qua mọi người xung quanh: “Nói, các ngươi đã làm gì ta.”

Lời vừa nói ra, giống như lại cảm thấy không đúng, lại nhíu nhíu mày, bọn họ thì dám làm gì với nàng.

Ngơ ngác nhìn nhau, chính xác là chỉ biết ngơ ngác nhìn nhau.

Khố Tạp Mộc, Lê Khoát, Thác Bỉ Mộc, ba đại tướng quân, cả đám người lúc này không thốt nên lời, chỉ biết nhìn nhau, nhìn nhau.

Lúc này bọn họ đang cảm thấy thật mơ hồ, chuyện này…

Nhìn vết thương băng bó trên đầu của Lưu Nguyệt đã bị sưng lên.

Bị té đập đầu, nếu không nhớ rõ vì sao lại uống rượu, đó không phải ý là…

Âu Dương Vu Phi đột nhiên mắt hơi đổi, bình tĩnh nhìn Lưu Nguyệt, đè thấp âm thanh, gằn từng tiếng thật thong thả, thật thong thả nói “Nàng có còn nhớ Hiên Viên Triệt là ai không?”

“Hiên Viên Triệt, là ai?” Lưu Nguyệt lạnh lùng, thật trầm, nhìn chằm chằm Âu Dương Vu Phi.

Vẻ mặt kia thật sự rất bình tĩnh, bình tĩnh giống như nghe thấy tên của một người nào đó rất xa lạ.

Ở đó có cái gì rất tuyệt vọng, kích động, bi thương, phẫn nộ.

Đủ mọi sắc thái, nháy mắt Âu Dương Vu Phi trên mặt đã hiểu ra.

Vẻ mặt thật lạ lùng, ngay giữa bầu trời mùa hạ, giống như đã hoàn toàn thay đổi.

Bất quá chỉ biến đổi trong phút chốc, Âu Dương rất nhanh đã kiềm chế được bản thân.

Mỉm cười nhìn Lưu Nguyệt nói:”Ờ, đó chỉ là một cận vệ của nàng, cho dù nàng không nhớ ra, thì cũng không cần suy phải nghĩ nhiều.”

Đôi khi đầu bị thương liền phát sinh ra vấn đề như vậy.

Đôi khi não bộ con người xuất phát từ ý thức bảo vệ bản thân, ngay lúc thống khổ tuyệt vọng nhất đã muốn cố đè nén mãi nỗi thống khố ấy trong lòng.

Nếu bị va chạm bên ngoài.

Sẽ bị mất một phần trí nhớ, để tự bảo vệ mình.

Điều này, Âu Dương Vu Phi biết rất rõ, và hắn cũng đã từng gặp qua.

Bất quá lại không muốn nó xảy đến với Lưu Nguyệt.

Nhưng mà, chuyện này không phải cũng tốt sao, ờ, không, đây đúng là chuyện rất tốt.

Lưu Nguyệt mỉm cười liếc mắt một cái nhìn Âu Dương Vu Phi, đứng dậy toan bước xuống giường.

Vừa mới cử động, lại phát hiện ra mình đang cầm tay của một người nào khác, Lưu Nguyệt không khỏi quay đầu lại nhìn.

Khuôn mặt đen như mực, ngoài vẻ cao lớn, thì tiểu binh đó không có điểm gì nổi bật, hắn lập tức kinh sợ nhìn Lưu nguyệt, cung kính.

Nghiêng đầu, Lưu Nguyệt lấy ánh mắt hỏi Âu Dương Vu Phi.

Âu Dương Vu Phi thấy vậy cười khổ, nàng cầm tay người khác, lại còn muốn hắn đến giải thích cho nàng.

Nhưng rồi cũng lập tức nói nhanh:” À, hắn là do ta sai làm cận vệ bên người nàng đó.”

Nếu là không say rượu, thì hắn cũng không thể nói là chính người này đã mang nàng về đây, chỉ cần nói dối một chút, dù sao cũng chỉ là một tên tiểu binh.

Lưu Nguyệt rút lại bàn tay đang nắm lấy tay tiểu binh kia, nhìn lướt qua thản nhiên nói: “Vậy ngươi hãy đi theo ta, dù sao ta cũng đang cần người truyền tin tức. “

Đỗ Nhất đã được Lưu Nguyệt lệnh đi kinh đô Bắc Mục một chuyến, bên người nàng giờ không có ai, việc này Âu Dương Vu Phi biết rất rõ.

“Dạ, tuân lệnh” tiểu binh tuần tra bỗng dưng được trở thành cận vệ của Nhiếp Chính Vương, chuyện này không chỉ là được thăng lên một cấp bậc cao hơn, lập tức mặt mày tiểu binh mừng như điên.

“Nhiếp Chính Vương, hôm nay toàn lực tấn công?”

Khố Tạp Mộc không hiểu nãy giờ Âu Dương Vu Phi cùng Lưu Nguyệt đang nói cái gì.

Bất quá một tên tiểu binh, thì cũng không sao, cái hắn quan tâm là hôm nay phải toàn lực tấn công.

“Toàn lực tấn công?” Lưu Nguyệt vừa nghe nói đã nhíu nhíu mày : “Ta sao lại phát lệnh toàn lực tấn công?”

Cau mày, Lưu Nguyệt trầm tư.

Âu Dương Vu Phi thấy vậy lập tức nói:” Không có gì, hai ngày trước nàng chỉ nói giỡn thôi.” (ta lại không hiểu sao tác giả lại viết là hai ngày nhỉ?)

“Ta cũng không phải là người hay nói giỡn” Lưu Nguyệt quét qua Âu Dương Vu Phi liếc mắt một cái:”Bất quá ta thật không nhớ nổi tại sao ta lại phát ra mệnh lệnh như thế.”

Coi như là không nhớ ra nguyên nhân.

Lưu Nguyệt vung tay lên quay về phía đám người Khố Tạp Mộc nói:” Kế hoạch này tạm thời gác lại.”

“Dạ.” Khố Tạp Mộc, Lê Khoát chỉ chờ có thế liền tuân lệnh

Vừa nói vừa vội vàng bỏ chạy ra ngoài, chỉ sợ Lưu Nguyệt đổi ý.

Thấy đám người Khố Tạp Mộc đã ra ngoài, Lưu Nguyệt lẩm bẩm một chút:”Sao đột nhiên ta lại lệnh tấn công dân tộc Hung Nô? Ôi, chắc là muốn nhanh chóng báo thù cho Tiêu Thái Hậu đây mà, ta đây vì sao lại biết nàng (chỉ Tiêu Thái Hậu) nhỉ?

“Lưu Nguyệt à, tình thế hiện nay, không phải là vấn đề đó, mà cái chính là nếu chúng ta không xuất binh, Dương Hổ Thành có thể sẽ xuất, khi đó chúng ta sẽ gặp rắc rối to.”

Lưu Nguyệt, chuyện quan trọng nhất lúc này là, trước tiên chúng ta hãy động binh một chút.”

Vừa nghe Lưu Nguyệt lẩm bẩm, Âu Dương Vu Phi cũng rất nhanh trí cắt ngang dòng suy nghĩ.

Hiên Viên Triệt đã chiếm một vị trí rất lớn trong lòng Lưu Nguyệt.

Nhưng nếu hắn không còn, như vậy Lưu Nguyệt sẽ không thể nhớ lại được nhiều chuyện.

Cho nên, không muốn cho Lưu Nguyệt suy nghĩ, lập tức lấy tình thế trước mắt xua tan dòng hồi tưởng đó, như vậy  mới là tốt nhất.

Qủa nhiên, Lưu Nguyệt vừa nghe Âu Dương Vu Phi nói, liền gật gật đầu, rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Lúc này, cũng chỉ suy nghĩ về tình thế trước mắt.

Âu Dương Vu Phi thấy vậy nỗi lo lắng bấy lâu nay, bỗng chốc cũng tan biến, tâm tình vô cùng sảng khoái, theo sau Lưu Nguyệt, bước nhanh ra ngoài.

Chính vì thế cũng không hề nhìn thấy, trên mặt tiểu binh kia chợt lóe nụ cười rồi biến mất.

Cận vệ, bên người Lưu Nguyệt giờ có thêm một đám cận vệ.

Tất cả đều là những tiểu binh đã thấy Lưu Nguyệt bị ngã chiều hôm đó.

Âu Dương vu phi thật hào phóng khi đã sắp xếp cho tất cả đều trở thành cận vệ bên người Lưu Nguyệt, với lý do là vì cứu Lưu Nguyệt nên được ban thưởng.

Bất quá, nếu hắn biết là tự mình cho Hiên Viên Triệt làm cận vệ của Lưu Nguyệt.

Thì có lẽ, phải tức chết mất.

Bóng đêm mê hoặc, đây lại đúng là một ngày thật tốt.

Năm mươi vạn binh mã không toàn lực tấn công, Lưu Nguyệt cùng Dương Hổ Thành vẫn duy trì trạng thái giằng co,

“Ngươi có sáng kiến gì không?” tại lều trại, Lưu Nguyệt cười nhìn vẻ mặt đen như mực của Hiên Viên Triệt, tiểu binh cận vệ của nàng.

Hiên Viên Triệt vẻ mặt nghiêm túc, sau đó trầm mặc một chút: “Thần cần phải xem kỹ lại địa hình.

Dương Hổ Thành chính là trấn quan trọng nhất của dân tộc Hung Nô, cần phải tính toán cho thật kỹ, bằng không khi tấn công, cho dù cuối cùng chúng ta có thắng, thì thiệt hại vẫn là chúng ta”

“Tốt lắm, vậy cứ theo ý ngươi” Lưu Nguyệt thật thoải mái.

 

Hiên Viên Triệt nghe nói không khỏi bật cười, giơ tay nhéo nhéo hai má Lưu Nguyệt.

 

Lưu Nguyệt nghiêng đầu, kéo hai má Hiên Viên Triệt lại, giống như con báo nhỏ đơn độc, thu hồi nanh vuốt.

Hiên Viên Triệt thấy vậy lập tức động tình, một phen ôm lấy Lưu Nguyệt, vừa cúi đầu hôn, vừa đứng dậy ôm Lưu Nguyệt đi lại giường.

“Quân sư đến” Vừa mới bước đi, ngoài cửa tiếng tiểu binh Thu Ngân truyền vào.

Hiên Viên Triệt đang ôm Lưu Nguyệt liền  khựng lại, trên mặt lập tức hiện lên một tia sát khí.

Lưu Nguyệt thấy vậy không nhịn được cười khẽ, nụ cười thật quá đẹp, quá xinh đẹp.

Lúc Âu Dương Vu Phi bước vô lều trại, chỉ nhìn thấy Lưu nguyệt đang xem binh thư, cận vệ bên người thì đang bưng trà hầu hạ, không khỏi cũng gật đầu hài lòng.

Bóng đêm, đen đặc, thật đẹp.

Đồng thời cũng không hề hay biết nơi đó vừa mới có một chút tức nghẹn, bao phủ nồng nặc vị dấm chua cùng sát khí.

Song kiếm hợp bích, dân tộc Hung Nô, hãy chờ xem.

**************************

Pracell: do lỗi font nên có một số chữ bị viết th ành th ế n ày, ta có sửa một số rồi, ai còn thấy sót chỗ nào thì báo cho ta nhé.

Dưới đây là đôi dòng lảm nhảm của ta, các nàng có thể lướt nếu không thích ^_^

Bình thường ta đọc truyện ít khi nào nhớ được tác giả là ai (trừ khi quá nổi tiếng với các bộ kinh điển như Cố Mạn, Minh Hiểu Khê…), nhưng truyện của Nhất Thế Phong Lưu (tác giả VP13T) lại là một ngoại lệ đặc biệt, bởi vì:

1- DÀI !!!!!!, dài kinh thiên động địa, dài đến không có thiên lý !!! Nếu là để đọc CV thì ta thích càng dài càng tốt, nhưng để edit thì thật là muốn mạng người :((((. NTPL hiện viết được 7 bộ, và bộ nào cũng kinh khủng như thế, thật đáng sợ.

2-Viết dài nhưng khá chắc tay, đọc không chán; nhưng vẫn còn những khúc lan man như chiến tranh trong VP13T  chẳng hạn, tình tiết hay còn ở phía sau, nhưng trước đó phải “chịu đựng” cảnh chém giết liên miên hơn chục chương này T_T

3-Cách chia chương quái dị. Lúc đầu toàn chương ngắn ngắn cùng tiêu đề, đánh số 1-12; sau gộp lại hết thành chương dài loằng ngoằng, lại không đánh số, làm ta đến giờ cũng không rõ truyện có bao nhiêu chương, mà cũng không sửa lại được nữa T_T

4- Mô-tuýp chung: nam nữ cường, tình yêu xác định ngay từ đầu, trải qua hàng loạt thử thách, và….một dàn nam phụ miễn chê. Ta nói thật chứ Độc Cô Dạ của chúng ta có đầy đủ phẩm chất để trở thành nam chính hoàn hảo, thậm chí qua truyện khác cũng vậy. Thà là nam phụ có khuyết điểm gì đó thua kém (yêu giang sơn hơn mỹ nhân, không dứt khoát, tiểu tam tiểu tứ…) còn đỡ, này là…… T_T, thật thương Dạ Dạ a ~. Âu Dương Vu Phi cũng rất tốt, chỉ là hắn biết rút lui sớm, không hãm quá sâu như Độc Cô Dạ.

5- Truyện sắc quá ít, cảnh tình củm không có bao nhiêu, gần như là ăn chay trường kỳ :))). Tiếc là VP13T là Xuyên không Cổ đại, không thể có sủng vật có linh tính, chứ 2 truyện Dị giới khác của NTPL viết sủng vật cực kỳ hài a, có khi còn hút fan hơn cả nam nữ chính :))))

Hiện giờ theo ta biết NTPL viết được 7 bộ, trong đó có 3 bộ đã được CV và tiến hành edit:

1- Phượng lâm thiên hạ: Vương phi 13 tuổi – Xuyên không cổ đại – làm ở nhà ta 

https://thautamquyquan.wordpress.com/m%E1%BB%A5c-l%E1%BB%A5c-v%C6%B0%C6%A1ng-phi-13-tu%E1%BB%95i/

2-Đặc công hoàng phi – Hoàng thượng ta muốn phế ngươi – Xuyên không dị giới – làm ở  Thủy Tịch Linh, sau được làm tiếp ở Dạ Phong Tửu Quán.

http://thuytichlinh.wordpress.com/truy%E1%BB%87n-dang-ti%E1%BA%BFn-hanh/d%E1%BA%B7c-cong-hoang-phi-nh%E1%BA%A5t-th%E1%BA%BF-phong-l%C6%B0u/

http://daphongtuuquan.wordpress.com/2013/02/04/33/

3- Hắc đạo vương hậu – Nữ nhân ngươi đừng quá kiêu ngạo -Dị giới – làm ở Lạc Thủy Linh.

http://lacthuylinh.wordpress.com/truy%E1%BB%87n-ngon-tinh/ngon-tinh-co-dai/h%E1%BA%AFc-d%E1%BA%A1o-v%C6%B0%C6%A1ng-h%E1%BA%ADu-n%E1%BB%AF-nhan-ng%C6%B0%C6%A1i-d%E1%BB%ABng-qua-kieu-ng%E1%BA%A1o/

Còn 4 truyện còn lại là 

1- .恶魔的女奴:王妃扮猪吃老虎(一世风流)-言情 ( .Nữ nô của ác ma – Vương phi giả heo ăn thịt hổ – (nhất thế phong lưu )- ngôn tình

2- .凤霸苍穹:王爷闹洞房(一世风流)-言情 (Phượng vút trời cao: Vương gia nháo động phòng ( nhất thế phong lưu )- ngôn tình

3- .异域修神(一世风流)-武侠 (Dị vực tu thần ( nhất thế phong lưu )- võ hiệp.

4 – 小小王妃定乾坤(一世风流)-都市  Vương phi nhỏ bé định càng khôn ( nhất thế phong lưu )- đô thị

Mọi người trong lúc chờ truyện có thể đi xem thử những truyện khác cùng tác giả cũng hay không kém ^_^

50 thoughts on “[VP13T] Chương 681: Lưu Nguyệt mất trí nhớ

  1. nhiều khi ta đọc thấy dài mà tình tiết bình bình cũng thấy ngán, khổ nỗi nhiều lúc hạ quyết tâm bỏ NTPL thì chương mới lại hay, lại nghiện lại mới chết chứ, thôi thì cũng ráng lết cho tới kết, cho khỏi lăn tăn bọn họ sau này thế nào. ta đọc còn ớn thế nữa là các nàng edit, bái phục. cố lên. cố lên!

    • NTPL bị cái vậy đó nàng T_T, dài thì đương nhiên tình huống không thể lúc nào cũng cao trào, nhiều lúc lan man (như chiến tranh thế này), mà hễ có bước tiến mới, thì lại nôn nóng xem thử diễn biến tiếp theo ra sao T_T

    • không biết tình hình 2 nhà cùng edit NTPL kia như thế nào, hy vọng không bị drop; chứ bên chúng ta không nhờ lực lượng “quần chúng nhân dân” ủng hộ phụ thì với đội hình editor ban đầu không theo nổi a

    • ta không biết bên Thủy Tịch Linh drop chưa, vì không có thông báo chính thức, chỉ thấy bên Dạ Phong tửu quán xin làm tiếp thôi

      những con người đi vào bước đường không lối về a :)))), dài dài dài dài dài ~~~~

  2. Có bao nhju ng edjt truyện z? Lúc đầu mjnh doc o trang khac h ms sang day doc. Mjnh k bjt may ngay laj co 1 chuog? Neu ma cu 1 tuan thj chac den 2015 con chua xong! Nen mjnh mog muon 1 tuan co cag nhju cag tot (moj ngay 1 chuog *tham lam* taj mjnh to mo qua)

    • Không đếm được bạn ơi, nói về chính thì có mình, Yêu Tử Dương và Tuyết Băng Diệp (còn theo đến hết), còn những người khác có khi làm vài chương rồi ngưng à; hiện năng suất nhất trong người mới là nàng Phong

      Nên nếu đếm toàn bộ lại thì chắc…cỡ vài chục người =_=

      Mình đang chờ đến hè, khi mà 2 em kia thi xong ĐH, còn mình ráng không rớt môn nào, để cùng mọi người đẩy nhanh tiến trình chút; còn bây giờ người edit không ổn định nên post cầm chừng thôi bạn.

      Ài, nhanh nhất cũng cỡ 2-3 chương 1 tuần thôi, còn 1 ngày 1 chương chắc xỉu a :))))

    • Mjnh noj choj thuj ma chu lam moj ngay 1 chuong thj khung qua! Chan la mjnh k bjt tjeng Trung. Luc dua ban gjoj thjeu cho thj truyen nay da co hon 400 chuong r! Mjnh doc thu thay hay, ngoj hon 1 ngay doc het va ket qua la cu phaj ngoj doj rong ra, rong ra…

      • không biết tiếng Trung nhưng khả năng ngôn ngữ tốt, hiểu được Hán Việt là ok rồi bạn ;))

        đa số editor không biết tiếng Trung đâu, dùng chương trình translate ra rồi viết lại cho thuần Việt à, nếu bạn đọc được CV là 50% thành editor rồi :))

    • O ra z! Mjnh hoc van nen cx bjt nhju han vjet. Chac maj tjm ban tjeng Trung roj ngoj djch qua! (dua chut thuj chu mjnh lam j co tg)

    • …. thật thảm a T_T

      ta cũng tính sai, cứ nghĩ thi xong ĐH là khỏe, là xõa, là ăn chơi thỏa thích trong truyền thuyết -> nhiều thời gian edit :)))), ai dè học cũng bận điên T_T, chỉ có hè là nghỉ, bị cái rớt môn nào thì hè cũng đi tong T_T

  3. muội đang mong nhanh nhanh thi ĐH để còn tiếp tục tháng ngày ăn chơi “sa đoạ” a :((
    cảm thi học kỳ với ktra còn áp lực hơn cả thi ĐH, bởi vì thi ĐH chỉ có 3 môn (cả 3 môn đều thuộc “chuyên ngành” của mình), đằng này thi với ktra thì loạn thất bát nháo đủ thể loại :(( hảo đáng sợ a :((

    • đúng a :))), hồi đó tỷ cũng mong thi lẹ cho rồi, chứ ngày nào cũng bài tập, kiểm tra, la mắng quát tháo “các em học thế này thì sao đậu nổi” T_T, chưa kể năm tỷ tốt nghiệp Địa Sử sóng đôi, giáo viên cày bài thật thảm thiết :))))

      • muội lại đang mong Địa Sử sóng đôi đây, vì dù gì cũng phải ôn thi ĐH 2 môn đấy mà =))
        nghe tin ktra đến mức khủng hoảng =))

    • thì sớm cũng được, nhưng nàng vẫn phải tiếp tục chờ cùng ngày đó tuần sau mới có tiếp thôi :)))

      ta còn đang giữ chương 683 chưa beta mà còn chưa làm đây, t2 tuần đó ta thi xong mới làm được =_=

  4. Còn tầm 26 tiếng rưỡi nữa ms đến t4! Hóng quá! (cu bao den t4 thj vao co ma k nhjn dc moj ngay cu vao may lan de hong chap ms )

  5. A~~~ nàng ơi! Mai 682 sẽ có vào lúc nào đấy? Mới qua ngày 1-2h/ sáng 6-7h/ trưa 11-12h/ chiều 16-17h/ tối 19-20h/ đêm 22-23h nàng ns để ta còn biết đường.

  6. *Lật vở, lật chăn, chạy xuống tầng, ngó ngang, ngó dọc, chạy lên tầng* *hét to* Parcell rốt cuộc nàng ở đâu?

  7. *Lật vở, lật chăn, chạy xuống tầng, ngó ngang, ngó dọc, chạy lên tầng* *hét to* Pracell rốt cuộc nàng ở đâu?

  8. Trong lúc chờ nhà mình ra chương mới thì e đã đọc xong phần đặc công hoàng phi được up bên Dạ Phong Tưủ Quán luôn rồi ==’ hay k kém nha ❤ ma thú cực hài :))) nhà mình cố lên nha. Em cũng muốn phụ mà k biết làm -_-

  9. hỏi ad cố mặc là ai vậy :3
    p/s: truyện dần đến cao trào để đến cuối chặng nhưng tình hình là có vẻ rất rất lâu mới hoàn thành đc đúng ko?? =.=”

    • éc, ta type nhầm, là Cố Mạn :”>, để sửa :”>

      ừ nàng, khúc cao trào nhất ta thấy là 2 anh chị kết hôn, tuần trăng mật với huynh đệ gia đình được cỡ 1 tháng, rồi sau đó giải quyết MĐ thật là dài dài dài a :((((

  10. Nhất thế phong lưu công nhận viết văn vô cùng vô cùng dài, ta đọc truyện Đặc công hoàng phi cũng ngắc ngứ như thế nì cuối cùng ko chịu đc vẫn p? xơi CV mặc dù đến 60% ngôn ngữ hổng hiểu gì hết trơn ak 😦 Nhưng bjo may ra đã đọc đc tiếng trung nên cũng gọi là xơi đc truyện thêm 1 chút, nhưng ta thích văn phong nhà nàng nên vẫn cố chờ nàng edit cho xong bộ nì đó @@~~~

      • ui bái nàng sát đất, dĩ nhiên tổng quát vẫn hiểu nhưng mà những chỗ tả cảnh, sắc mặt hay 1 số chỗ lời nói…. đại ý ta đoán, nhưng khi đọc bản nàng edit mới thấy chỗ đúng chỗ sai, haizz vẫn khó ngốn CV lắm. Lại nói bjo ta đang học tiếng trung nữa đọc thấy CV sai rất nhìu chỗ, nhìu lúc vừa bực mình vừa buồn cười hjc!

      • ak mạng Viettel nhà ta bjo đổ đốn ko vào wordpress đc, nhìu truyện p? đọc quá nhưng ko p? trang nào đt cũng ngốn đc, chán quá nàng ak :((

      • mạng nhiều lúc cà giựt chán ghê đó nàng, nhất là vụ đứt cáp vừa rồi, toàn bộ trang nước ngoài đều không vào được :v, ta giống như bị cách ly với thế giới :))))

  11. cám ơn nhóm nha, mình vừa mới co duyên được đọc truyện này của nhóm (mới tới chap 551 à, mới vài ngày à)….. hixxxxx tự cảm thấy triệt ca và nguyệt tỷ, tình cảnh thê lương quá à, hixxxx như hok cầm được nước mắt luôn…mít ướt ùi

  12. Cho mình hỏi thể loại truyện đô thị là thể loại gì vậy bạn? Tác giả thật dã man a, viết truyện mà đọc đuối luôn. Thanks các editor thật nhiều 🙂

  13. sa hố , sa hố rồi không dứt ra được, … thiên linh linh, địa linh linh mong mọi người cố gắng dịch đến kết thúc truyện, cảm tạ , cảm tạ ❤

Kí giấy bán hồn nào =))

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s