[VP13T] PN1: Rình coi cảnh nóng


Vương phi 13 tuổi

PN1: Rình coi cảnh nóng

Edit: Pracell

Nguồn: thautamquyquan.wordpress.com

**************************

Thời gian trôi nhanh như thoi đưa, đảo mắt một cái đã qua ba năm.

Thiên Thần dưới sự thống trị của Hiên Viên Triệt và Đế hậu Lưu Nguyệt, khắp nơi là cảnh ca múa mừng thái bình, đồng lúa không bóng côn trùng.

Phát triển theo hướng thịnh thế phồn hoa, tưng bừng náo nhiệt.

Trong Hoàng cung Thiên Thần, tẩm cung của Đế hậu.

Bóng đêm bao trùm, trăng sao tỏa sáng, từng cơn gió đêm mát mẻ nhẹ thổi qua, mang một vẻ đẹp u tĩnh mê người.

Bên trong tẩm cung, trên giường bạch ngọc.

Hiên Viên Triệt, sau ba năm lịch lãm, càng thêm chững chạc và yêu mị.

Mà Lưu Nguyệt sau khi mang thai và sinh con xong, đã trút bỏ vẻ ngây ngô non nớt, mà thay vào đó là vẻ thành thục quyến rũ, một hành động vô tình cũng có thể mê đảo hàng vạn hàng nghìn chúng sinh.

Lúc này, Lưu Nguyệt quần áo đã cởi một nửa, đang bị Hiên Viên Triệt đè ở trên giường, hai người hôn nhau thật nồng nhiệt.

“Sinh cho ta thêm một đứa nữa đi.”

Trong lúc hôn nhau kịch liệt, Hiên Viên Triệt khàn giọng lên tiếng, thì thầm bên môi Lưu Nguyệt, bàn tay kia đã bắt đầu vuốt ve từ sau chiếc gáy trắng nõn, dần dần xuống dưới.

Lưu Nguyệt nghe vậy khẽ cười một tiếng, vươn cánh tay ôm lấy cổ Hiên Viên Triệt, đang định mở miệng, đột nhiên chân mày nhíu lại.

Cùng lúc đó, Hiên Viên Triệt cũng ngừng cử động, mặt bắt đầu biến xanh.

Trốn phía sau cửa tủ bằng hắc ngọc lưu ly bên cạnh giường, nơi bọn họ không để ý.

Lúc này, đang có hai cặp mắt đen lay láy, nhìn lén qua cửa tủ, theo dõi không chớp mắt màn trình diễn trên giường đầy kích thích từ nãy đến giờ.

Trên tấm cửa hắc ngọc bị chọc thủng bốn lỗ, để cho hai cặp mắt đen giấu vừa khít không chê vào đâu được.

Biết mình đang bị rình coi, Hiên Viên Triệt xanh mặt, đột ngột tung mình bật ngồi dậy, lộn người ra sau rơi xuống ngay trước chiếc tủ hắc ngọc.

Ầm một cước đá vào cửa tủ.

Lập tức, từ trong ngăn tủ lăn ra hai đứa nhóc.

Nhìn qua, chỉ thấy hai đứa bé da trắng ngần, mũi miệng được che bằng hai tầng vải tơ, đang dùng hai tay che miệng, ngăn không cho bản thân phát ra tiếng, vẻ mặt vô cùng kích động.

Hoàn toàn không có chút áy náy hay hoảng sợ của kẻ rình trộm bị bắt ngay tại hiện trường.

Ngược lại còn là vẻ mặt của người qua đường không liên quan, cười hí hí giả vờ vô tội.

Hiên Viên Triệt vừa thấy, lập tức đỉnh đầu như bốc khói, giận dữ hét: “Các con ở đây làm gì?”

“Tham quan học tập quá trình sinh sản gian khổ mà vĩ đại, đồng thời tìm hiểu chúng con làm thế nào mà rơi vào trong bụng Mẫu hậu.” Đứa bên trái cười híp mắt.

Câu trả lời thật khiến Hiên Viên Triệt muốn hộc máu.

“Ai để cho các con tới đây?” Lưu Nguyệt ngồi ở trên giường, nghe vậy khóe miệng run rẩy, vẻ mặt…

“Âu Dương thúc thúc nói nếu muốn đả đảo, muốn tranh thắng Phụ hoàng mỗi khi giành Mẫu hậu, nhất định phải biết người biết ta, mới có thể thắng được.”

Đứa bên phải nắm chặt quả đấm nhỏ, quơ hướng Hiên Viên Triệt nói thật chân thành.

Dứt lời, hai đứa trẻ liếc mắt nhìn nhau, đồng thời gật mạnh đầu.

“Chúng con hiện tại đã biết vì sao mỗi lần tranh đoạt Mẫu hậu Phụ hoàng đều thắng, thì ra là như vậy.”

Hai tiếng nói thanh thúy cùng vang lên xong.

Hai đứa nhỏ đồng thời cúi đầu, kề sát vào nhau.

“Chụtt.”

Một tiếng hôn vang dội, hai đứa nhóc không hề kiêng kị Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt trước mặt, diễn một cái hôn cực kỳ nóng bỏng.

Tẩm cung náo nhiệt lập tức chìm vào yên tĩnh.

Có cảm giác bây giờ tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy được, mà không khí cũng bắt đầu ngưng tụ lại, đặc quánh và tĩnh mịch.

Ngay sau đó, từ trong yên tĩnh bắt đầu vang lên tiếng ken két, răng rắc.

Là tiếng nghiến răng, từ hai đầu lông mày của Hiên Viên Triệt bắt đầu nổi bão.

Là tiếng nắn khớp ngón tay, Lưu Nguyệt mặt không chút thay đổi chậm rãi đứng lên.

Hai tên nhóc vừa thấy thế, đôi mắt to đen láy bắt đầu liếc qua liếc lại.

Hai người nắm tay nhau, mau chóng dùng tốc độ nhanh nhất chạy về hướng cửa điện.

Đồng thời cũng rất có lễ nói: “Nếu chúng con đã biết nguyên nhân rồi, như vậy sẽ không quấy rầy Mẫu hậu và Phụ hoàng tiếp tục tiến hành nhiệm vụ sinh sản thế hệ sau đầy thần thánh ấy nữa…”

Đứa bên trái còn chưa nói hết câu, vừa nhìn thấy ánh mắt Lưu Nguyệt bắn tới đây, lập tức thông minh ngậm miệng lại.

Còn đứa nhỏ bên phải, lập tức trưng ra khuôn mặt cực kỳ khả ái cười nói: “Chúng con cũng rất thích có thêm một đệ đệ hoặc muội muội, thôi không quấy rầy Phụ hoàng và Mẫu hậu nữa, không quấy rầy nữa đâu.”

Dứt lời, hai đứa trẻ liếc mắt nhìn nhau, trong mắt cùng phát ra một cái tín hiệu.

Có sát khí, chạy thôi.

Lập tức, di chuyển hai bàn chân nhỏ nhắn, phóng tới cửa điện.

“Đứng lại cho ta.” Hiên Viên Triệt sắc mặt xanh mét, nhìn chằm chằm hai đứa nhỏ, gầm lên giận dữ.

Hai đứa nhóc cũng không dám quay đầu, vừa điên cuồng chạy ra, vừa nói vọng lại: “Âu Dương thúc thúc nói, không nên giận chó đánh mèo, đặc biệt là giận chó đánh mèo lên đầu hai tiểu hài tử như chúng con.

Đây là cách làm rất không rộng lượng, rất không sáng suốt.

Sẽ ảnh hưởng tới mị lực của Phụ hoàng và Mẫu hậu.”

“Thế cơ à?” Thanh âm đè nén của Lưu Nguyệt chậm rãi vang lên bên tai hai đứa nhỏ, rất trầm, rất âm lãnh. Hai người càng thêm quyết tâm thà chết cũng không dám quay đầu lại.

Vừa chạy như điên ra ngoài, vừa đồng thanh nói: “Âu Dương thúc thúc nói, nếu bởi vì lời của chúng con, nói trúng đến điểm mấu chốt trên người Phụ hoàng và Mẫu hậu.

Chọc trúng chỗ uy hiếp của hai người.

Khiến hai người thẹn quá thành giận, muốn trút giận thì mời Phụ hoàng và Mẫu hậu đi tìm thúc ấy, không nên liên lụy người vô tội như hai chúng con.

Chúng con còn nhỏ, chịu không nổi cơn thịnh nộ của Phụ hoàng và Mẫu hậu đâu.”

Tai vừa nghe đến giọng nói mềm mại non nớt của hai đứa nhỏ, Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt sắc mặt xanh mét liếc mắt nhìn nhau.

Nghiến răng nghiến lợi nheo mắt lại.

Theo lời hai đứa nói, hôm nay nếu bọn họ tóm hai đứa lại rồi đánh đòn một trận nhừ tử, sẽ là vì hai đứa chúng nó phá hỏng “chuyện tốt” khi nãy, là giận chó đánh mèo.

Là bọn hắn không đúng.

Lửa giận hừng hực, sát khí bắt đầu lan tràn ra.

Tốt lắm, hai tên tiểu quỷ này tạm thời để đó khoan tính sổ, phải đi tìm đầu sỏ để trút cơn thịnh nộ của bọn họ đã.

Lập tức, trong đêm đen yên tĩnh, khắp mọi ngóc ngách trong Hoàng cung Thiên Thần, đột nhiên nghe thấy, một con Cự long (rồng lớn) đã sớm tức điên phá không bay lên, hóa thành Bạo long (con rồng hung bạo).

Tiếng gầm rống phẫn nộ kinh thiên động địa, vút lên chín tầng trời.

“Âu Dương Vu Phi, ngươi đi ra đây cho ta…”

Quả thực đủ khiến cho đất trời khuynh đảo, nhật nguyệt lu mờ, sát khí này…

Rất có cảm giác đã đạt đến cảnh giới “Thiên sơn điểu phi tuyệt; Vạn kính nhân tung diệt” (Khắp núi không bóng chim bay, vạn dặm xung quanh không chút hơi người).

(Trích từ bài thơ Giang tuyết (Tuyết trên sông) của Liễu Tông Nguyên, nguyên văn để cuối chương cho ai muốn tìm hiểu)

Tại tẩm cung của Thái Thượng hoàng trong Hoàng cung.

“Hoàng nhi lại nổi giận rồi.” Trần Thái hậu ngủ mơ mơ màng màng, nói thầm một câu.

Thái Thượng hoàng Hiên Viên Dịch trở mình, lẩm bẩm nói: “Đứa nhỏ này hỏa khí vượng (dễ nóng nảy), mau ngủ tiếp đi.”

Chịu trách nhiệm tuần tra hôm nay là Ngạn Hổ, đang mang theo Long kỵ vệ phía sau, vừa tuần tra đến phạm vi tẩm cung Đế hậu.

Nghe lần bạo nộ này, phất tay ngăn đội binh lính phía sau lại, vuốt cằm nói với phó tướng bên cạnh: “Lửa giận hôm nay hình như còn mãnh liệt hơn hôm qua nữa thì phải?”

Phó tướng trầm ngâm trong chốc lát, gật đầu, khẳng định chắc chắn.

Ngạn Hổ thấy vậy gật đầu, rất rộng lượng nhìn phó tướng bên cạnh: “Sát khí như vậy, ta nghĩ không có tên đạo chích nào dám cả gan lẻn vào đâu.”

Phó tướng cũng rất hữu hảo nhìn Ngạn Hổ nói: “Đế hậu phát uy, trong bán kính mười dặm tuyệt đối sạch không bóng người, cũng không phải là thời cơ đánh lén tốt.”

“Như vậy…” Ngạn Hổ cười sáng lạn (xán lạn), vung tay lên: “Đi thôi, phạm vi chung quanh tẩm cung Đế hậu không cần tuần tra nữa, đổi đường.”

Lập tức, đội binh lính phía sau, cũng không có bất kỳ chất vấn nào, vòng ra khỏi phạm vi của tẩm cung Đế hậu.

Nói giỡn chứ, bị lửa giận của Đế Hậu chụp tới.

Không chết thì cũng tàn phế, bọn họ suốt ba năm qua đã sớm luyện ra được khả năng cảm nhận và ước lượng sát khí và lửa giận.

Loại này là lực sát thương cấp mười.

Loại này là lực sát thương cấp một.

Mà hôm nay là tận cấp mười một, như vậy, ba mươi sáu kế Binh pháp Tôn Tử, chuồn là thượng sách.

Mà sau khi đội tuần tra quyết định đổi đường xong, trong bóng đêm, hai bóng trắng nho nhỏ, vọt từ trong tẩm cung ra nhanh như chớp.

Thở hồng hộc.

Đứa nhỏ bên trái tay chống đầu gối, liên tục thở, nói: “May quá, may mà chuồn kịp.”

Đứa bên phải gật đầu: “Bằng không nhất định phải bị lột một lớp da.”

“Các con cũng biết vậy nữa sao.” Tiếng hai đứa nhỏ vừa nói xong, trên ngọn cây, một người vừa cười trách vừa nhảy xuống.

Là Vân Triệu.

“Hách Liên bá bá.”

Hai đứa trẻ nhất thời la lên một tiếng, vung tay vung chân chạy nhào tới, mỗi đứa ôm một bên bắp chân, ngẩng đầu cười tít cả mắt.

Bộ dáng này làm sao có thể giống như con nít quỷ thích quậy phá đây, thật là hai đứa trẻ khả ái a.

Vân Triệu trong lòng cảm thán một câu.

Chẳng qua, đáng tiếc, sau khi hắn tiếp xúc cùng hai tên tiểu quỷ này ba năm xong.

Sự cảm khái trong lòng nhanh chóng biến mất, tựa như Lưu Nguyệt từng nói một câu kia, thiên tài và kẻ ngốc chỉ cách nhau một đường chỉ, vậy thì thiên sứ và ác ma hẳn cũng chỉ cách nhau một trang giấy thôi.

Sinh vật càng đẹp đẽ mỹ lệ, càng nguy hiểm.

Vươn tay vuốt đầu hai tên gia hỏa, Vân Triệu nhướng mi khẽ cười nhìn lướt qua hai đứa nhỏ lớn lên giống nhau như đúc, sau đó đem tầm mắt khóa vào trên người đứa nhỏ bên trái, ca ca Hiên Viên Huyền.

“Ta nhớ được hình như Âu Dương thúc thúc của các con cũng không nói gì khiến cho Phụ hoàng và Mẫu hậu hai con tức giận đùng đùng đi tìm hắn nha?”

Vân Triệu nhướng mày, lúc Âu Dương Vu Phi khích hai đứa nhỏ đi nhìn trộm, hắn cũng đứng một bên nghe.

Hiên Viên Huyền bên trái nghe vậy chớp đôi mắt to đen lay láy, cười híp mắt nói: “Vân Triệu bá bá, nhất định là bá bá nhớ nhầm rồi.”

“Đúng vậy a.” Cô bé Hiên Viên Ngọc bên phải gật mạnh đầu.

Sau đó tiếp lời: “Sư phụ muốn nhìn nhưng không tiện tự đi tới, cho nên nhờ chúng con đi, chúng con chẳng qua chỉ là tòng phạm thôi, người bị hại nhất định là phải tìm chánh phạm bắt đền, nỡ lòng nào làm khó tòng phạm được.” Dứt lời, Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc quay đầu liếc nhìn nhau.

Sau đó đồng thời quay đầu lại nhìn Vân Triệu, chu chu đôi môi hồng, nói nghiêm túc: “Bắt nạt trẻ con là không có đạo đức.”

Vân Triệu vừa nghe thấy hai đứa đồng thanh nói một câu vô cùng ngây thơ thế này, không thể nhịn được nữa điên cuồng cười lớn ra tiếng.

Uổng cho Âu Dương Vu Phi hắn tự phụ một đời thông minh.

Không ngờ hôm nay thông minh quá lại bị thông minh hại, bị hai đứa nhỏ này trả đũa, ha ha ha.

“Hai tiểu tử các con.”

Mỗi tay một đứa, tranh thủ khi lửa giận của Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt còn chưa kịp lan đến đây, Vân Triệu dẫn hai đứa nhỏ nhanh như chớp bỏ chạy.

Mà Âu Dương Vu Phi, đang ngủ ở một nơi xa xa, không khỏi rùng mình một cái, tỉnh giấc.

Cảm giác lông tơ phía sau lưng dựng đứng hết lên, Âu Dương Vu Phi bắt đầu tính toán cẩn thận, hắn có nên chuồn về Minh Đảo trước một bước, sau đó trốn ở đó luôn hay không.

Chỗ này, có sát khí quá nặng.

Ầm ầm ầm, bị sát khí và phẫn nộ quấn quanh một đêm, rốt cuộc, Âu Dương Vu Phi tính toán thời cơ thật nhanh, nhanh chóng rút đi, không biết đã chạy đến nơi nào.

Cuối cùng, kết quả là Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt cũng không có tìm được ai giáo huấn cho một trận.

Ngày thứ hai, ánh sáng ngoài trời còn mông mông lung lung.

Cả đêm nổi trận lôi đình, Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt đến tận khi trời sắp sáng mới ngủ lại được.

Còn chưa kịp tiến vào giấc ngủ sau, đột nhiên bị một tràng tiếng hô ồn ào đánh thức.

“Đi lấy nước, mau đi lấy nước…”

“Dập lửa a….”

Hiên Viên Triệt lúc này liền tung mình ngồi dậy, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, xa xa ngoài kia thoáng có ánh lửa đỏ truyền đến, liền trầm giọng hô lên: “Xảy ra chuyện ở nơi nào?”

Bốc cháy? Điện đằng kia bốc cháy rồi?

Hỏa thế thoạt nhìn còn rất mạnh

Đại nội tổng quản ngoài điện lập tức vọt vào, trang phục không ngay ngắn, hiển nhiên là rất vội vã.

“Muôn tâu bệ hạ, còn chưa tra được rõ ràng, nô tài đoán lát nữa sẽ lập tức có tin truyền tới.” Đại nội tổng quản trả lời rất nhanh.

Hiên Viên Triệt gật đầu, liếc nhìn Lưu Nguyệt bên cạnh cũng đã tỉnh giấc một cái.

Đứng dậy, đi ra ngoài điện.

Đứng ở ngoài điện, ánh lửa kia càng thấy rõ ràng hơn.

Đỏ hừng hực cháy sáng cả một nửa bầu trời.

Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt đều nhíu mày lại.

Lửa quá lớn, nếu là cháy do lý do tự nhiên thì không thể có hỏa thế mạnh đến như vậy, chẳng lẽ là có người cố ý phóng hỏa? Hoàng cung của bọn họ mà cũng có người dám đốt?

Sắc mặt Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt cũng không dễ nhìn, vừa tái đi do nghi hoặc chất vấn, cũng có phần nhiều là do ngủ chưa ngon đã phải rời giường.

Đứng yên ở cửa điện nhìn tình hình, lát sau liền có người bước nhanh đến trước mặt bẩm báo.

“Khởi bẩm bệ hạ, là cháy ở Ngự thiện phòng.”

“Ngự thiện phòng?” Đầu lông mày Hiên Viên Triệt chau lên.

Đã hơn canh ba nửa đêm rồi, Ngự thiện phòng đều đã tắt đèn tắt bếp, sao lại có thể cháy?

“Tình huống ra sao.” Thần sắc Hiên Viên Triệt rất lạnh.

Chỉ cháy Ngự thiện phòng sao có thể dấy lên lửa lớn như vậy.

Công công bẩm báo nghe đến đây, đưa tay lau mồ hôi trên trán một cái, lớn tiếng trả lời: “Dạ bởi Ngự thiện phòng cháy quá đột  ngột, công tác chữa cháy chậm trễ.

Lại thêm tối nay vừa trùng hợp có gió Đông nam thổi.

Thiên điện Cấm vệ quân cách Ngự thiện phòng gần nhất, bị gió này thổi qua, cũng bắt lửa theo.”

Vừa nghe vậy xong, Hiên Viên Triệt sắc mặt xanh mét, Lưu Nguyệt sắc mặt cũng rất khó coi.

Ngự thiện phòng cháy cũng đã đành, nhưng mà Thiên điện Cấm vệ quân này, một dãy kiến trúc kia cũng lớn gần bằng nửa Tẩm cung Đế hậu.

Bị bắt lửa cháy lớn đến như vậy, hậu quả…

“Người nào phóng hỏa?” Lưu Nguyệt lạnh lùng chen vào một câu.

Hỏa thế nhỏ tuyệt đối không thể gây cháy lớn đến như vậy, mấy đội Cấm vệ quân luân phiên đi tuần cũng không phải người chết.

Mà bây giờ nhìn xem, bầu trời cũng bị ngọn lửa này rọi sáng, có thể đoán ra đây chắc chắn không phải tai nạn ngoài ý muốn, mà là có người cố ý đốt.

Thái giám kia nghe vậy, mồ hôi trên trán lại càng túa ra như mưa, từng giọt từng giọt nhỏ xuống sàn.

“Chuyện này…chuyện này…Ngạn Hổ tướng quân biết.”

Vừa nói như vậy xong, trùng hợp, một đội người từ phía xa nhanh chóng tiến lại gần đây, là Long kỵ vệ.

Tới gần, người đi đầu một thân đầy tro bụi đất đá, không phải Ngạn Hổ thì là ai.

“Là người nào làm?” Hiên Viên Triệt khuôn mặt lạnh băng nhìn Ngạn Hổ.

Ngạn Hổ lúc này bất ngờ lại không hề tỏ vẻ giận dữ hay tỏa sát khí, nghe hỏi vậy, khuôn mặt chỉ đầy vẻ bất đắc dĩ và khó xử, cũng không nói lời nào.

Chỉ là lấy tay túm từ sau lưng ra hai bóng người đen thui, trừ mắt còn nhìn thấy tròng trắng, còn lại đều đã đen đến không thể nhận dạng.

Hai bóng người đen như than từ đầu đến chân.

Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt vừa nhìn thấy một cái, lửa giận bị đè nén cả đêm, trong nháy mắt bùng lên như lửa cháy lan đồng cỏ.

Tiếng nghiến răng nghiến lợi trong bóng đêm vang lên: “Hiên Viên Huyền, Hiên Viên Ngọc.”

Bóng đêm âm u, sát khí dữ tợn.

Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc trong khung cảnh sát khí bắn khắp nơi này, vẫn đứng thẳng đầu, khuôn mặt vô tội, mắt ngập nước mắt đi từ phía sau Ngạn Hổ lên.

Cực kỳ đáng thương nhìn hai người Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt sắc mặt đã vặn vẹo: “Phụ hoàng, Mẫu hậu. Chúng con không cố ý.”

Dứt lời liền òa khóc.

Trong nháy mắt, chỉ thấy như có một dòng sông nhỏ chảy ra.

Đi tới đâu rửa sạch bụi đất đen tới đó, lộ ra hai gương mặt trắng trắng.

Mặt được rửa sạch, phân biệt rõ ràng, thoạt nhìn càng khiến cho Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt tức giận hơn, càng khiến lửa giận phẫn nộ cháy lớn hơn nữa.

Không đợi Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt kịp nổi giận.

Tay Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc giấu ở phía sau lưng nãy giờ, nhanh chóng vươn ra.

Trong bàn tay đen như đáy nồi của mỗi người đều cầm riêng mình một cái đĩa nhỏ, đồ vật bên trong hoàn toàn không thể nhận dạng được.

Xám xịt đen thui một cục.

Hiên Viên Huyền vừa lấy tay lau nước mắt, vừa bĩu môi khiếp sợ nhìn Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt sắc mặt xanh mét nói: “Con cùng muội muội biết hôm nay đã chọc cho Phụ hoàng cùng Mẫu hậu tức giận.

Là hai chúng con không đúng, chúng con không hiểu chuyện.

Phụ hoàng và Mẫu hậu bận rộn suốt ngày, còn bị chúng con chọc cho nổi trận lôi đình, là chúng con sai, chúng con rất hối hận.”

“Cho nên, con cùng ca ca suy nghĩ rất lâu, mới nghĩ ra ý tự tay làm đồ ăn sáng cho Phụ hoàng và Mẫu hậu, để đền bù cho sai lầm của chúng con.”

Hiên Viên Ngọc tiếp lời ngay sau đó.

Lời vừa nói xong, Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc liếc nhìn nhau một cái.

Cái miệng nhỏ nhắn mím lại, nước mắt tuôn ào ào giờ chỉ chực trào quanh hốc mắt, cố gắng không để rơi xuống.

Gào khóc thì cũng thôi, giờ lại bĩu môi, cắn răng, nước mắt chực trào dù có chết nghẹn cũng quyết không để rơi một giọt xuống như vậy.

Thật là tràn ngập ủy khuất và đáng thương.

Nháy mắt đã cảm động vô số Long kỵ vệ, công công và cung nữ chung quanh bọn họ.

Mọi người nếu không phải còn thấy Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt còn đứng đó, chắc sớm đã nhào tới, vừa ôm chầm dỗ dành vừa kêu “bảo bối đáng yêu ơi, đừng khóc” rồi.

Nghe hai đứa nhỏ nói như thế, Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt đang nổi giận chợt liếc mắt nhìn nhau.

Cơn phẫn nộ trong mắt cũng nhạt bớt đi.

Mếu mếu miệng, hai đứa trẻ mặt đầy ủy khuất nghẹn ngào lên tiếng, đồng thời nói: “Nhưng mà, ngọn lửa kia không nghe theo chúng con, chúng con loay hoay không biết làm sao mới tốt, không biết nghĩ sao lại đi đốt dầu hỏa, mới châm một cái lửa liền phừng lên.

Chúng con cũng thử dập tắt rồi, mà nó cháy lan nhanh quá, dập thế nào cũng không hết, hậu quả…hậu quả là đốt cháy đến mức độ này…

Oa oa, chúng con không hề cố ý.

Chúng con chỉ là muốn làm đồ ăn sáng cho Phụ hoàng và Mẫu hậu thôi.”

Dứt lời, hai đứa đồng loạt cúi đầu, khóc đến run hai thân thể nhỏ xíu, nhưng vẫn đưa cao hai cái đĩa đồ ăn lên cho Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt.

Cái đĩa vẫn còn nguyên, cũng như đồ ăn bên trong vẫn còn nguyên vẹn.

Có thể tưởng tượng, lửa cháy lớn như thế, hiện trường phải náo loạn đến mức nào.

Mà hai đứa nhỏ này vẫn cố sống cố chết che chở chiếc đĩa nhỏ này, tâm ý như vậy…

Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt lại liếc mắt nhìn nhau lần nữa, trong lòng không tiếng động thở dài một hơi.

Mặt mày tuy vẫn còn nghiêm trang, nhưng cơn giận dữ trong mắt cũng đã tiêu tán.

“Bệ hạ, nếu Hoàng tử và Công chúa đã không phải cố ý, vậy chuyện lần này cứ…”

Ngạn Hổ đứng một bên, đã sửa sang lại hình tượng, không còn toàn thân đầy bụi đất nữa, mở miệng khuyên giải.

“Thôi cho qua đi, hai tiểu tử này cũng là muốn lấy công chuộc tội.”

Từ xa, đám người Thái thượng hoàng Hiên Viên Dịch, Trần Thái hậu cùng Vân Triệu cũng bị ngọn lửa này kéo tới, hấp tấp chạy đến, Hiên Viên Dịch mở lời nói với Hiên Viên Triệt.

Vân Triệu thì nhìn hai tên gia hỏa này, nhướng cao cao lông mày.

Hắn vừa mới đem tụi nhỏ về chưa được bao lâu, đã gây ra chuyện lớn như vậy, Vân Triệu vuốt vuốt trán, không biết nói gì.

“Đúng vậy a, xem như cho qua…”

“…”

“Hiên Viên Huyền, Hiên Viên Ngọc, đã biết sai lầm rồi, vậy thì dám làm phải dám chịu, xin Phụ hoàng và Mẫu hậu trách phạt.”

Trong cảnh cầu xin tha tội rối rít xung quanh.

Hai tiếng nói non nớt đột nhiên vang lên, hai đứa nhỏ đen thui đồng thời quỳ xuống trước mặt Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt.

Thanh âm tuy còn chút nghẹn ngào, nhưng cũng vô cùng nghiêm túc.

Hai tiếng nói non nớt vừa dứt, tiếng cầu xin chung quanh lập tức ngưng bặt, tất cả mọi người đều đưa ánh mắt tập trung đến trên người hai đứa nhỏ.

Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt nãy giờ vốn không có lên tiếng, thấy vậy liền khẽ gật đầu.

Trẻ con, phạm sai lầm là chuyện thường.

Nhưng đã làm sai thì phải có can đảm nhận trách nhiệm và hậu quả.

Không phải cứ tuổi còn nhỏ là cho qua, không phải cứ có ý tốt là tha thứ, bốn chữ “không phải cố ý” này, lại càng không thể là sơn dương thế tội. Sai, chính là sai, có can đảm chịu trách nhiệm cho hành động sai lầm của mình, mới là căn bản của việc lập thân tu tính.

“Biết sai lầm rồi?” Tiếng Hiên Viên Triệt rất nặng nề.

“Dạ đã biết rồi.” Hai đứa nhỏ cúi thấp đầu.

“Ngạn Hổ, tội vô ý thiêu hủy kiến trúc Hoàng cung phải xử như thế nào?” Lưu Nguyệt thản nhiên nói.

“Khởi bẩm Hoàng hậu, tùy tình huống nặng nhẹ mà cân nhắc hình phạt, cao nhất là xử tử, thấp nhất là trách phạt ba mươi đại côn.” Ngạn Hổ lập tức cao giọng trả lời.

Đám người Hiên Viên Dịch, Vân Triệu bên cạnh nghe vậy, cũng không lên tiếng khuyên can.

Hai đứa nhỏ này tại sao lại được nhiều người yêu thích như vậy.

Dù cho đã phạm sai lầm lớn, khiến cả Hoàng cung náo loạn, mọi người vẫn còn thích, mọi người vẫn muốn đem chúng nâng niu trong lòng bàn tay.

Đây, chính là nguyên nhân.

Hiên Viên Triệt nghe vậy gật đầu, nhìn hai đứa nhỏ, trầm giọng nói: “Niệm tình các con còn nhỏ tuổi, số côn bổng này tạm thời để đó, cấm túc một tháng.”

“Dạ vâng.” Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc lập tức cao giọng trả lời.

Tiếng Hiên Viên Triệt ra lệnh vừa vang lên xong, Lưu Nguyệt chậm rãi đi tới.

Đưa tay đỡ hai đứa nhỏ dậy, nhận lấy hai đĩa thức ăn đã không còn phân biệt được là cái gì trong tay chúng.

Gật gật đầu nói: “Rất tốt, đồ ăn sáng các con làm, Mẫu hậu và Phụ hoàng rất thích, chúng ta sẽ dùng chúng.”

“Mẫu hậu.”

Hai đứa trẻ lập tức ngẩng phắt đầu dậy, một trái một phải ôm chầm lấy cánh tay Lưu Nguyệt, dùng hết sức hôn thật kêu trên má Lưu Nguyệt, để lại hai dấu hôn đen sì sì.

Lưu Nguyệt cũng không tức giận, cười cười nhìn chân trời đã dần tảng sáng, chậm rãi nói: “Như vậy, bế quan cấm túc liền bắt đầu từ hôm nay đi.”

Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc nghe nói vậy, gật gật đầu mấy cái.

Xoay người chạy tới bên chân Hiên Viên Triệt, mỗi đứa một bên ôm chầm lấy bắp đùi hắn, dụi dụi mặt.

Ngẩng đầu nói: “Phụ hoàng, chúng con đi bế quan đây, Phụ hoàng không cần phải quá lo lắng cho chúng con.”

Dứt lời, tự động xoay người chạy ‘bịch bịch bịch’ tới nơi bế quan.

Lập tức liền có một nhóm thị vệ và công công đi theo sau.

“Thật là hai hài tử hiếu thuận.” Vân Triệu cảm thán, đám người Hiên Viên Dịch gật đầu phụ họa.

Lưu Nguyệt bưng cái đĩa đựng thức ăn thoạt nhìn vô cùng nguy hiểm lên, nghe vậy nhìn Vân Triệu một cái, nhướng một bên lông mày lên nói: “Ngươi cũng coi như một nửa sư phụ của bọn chúng, cùng nếm thử xem.”

Dứt lời, Hiên Viên Triệt đưa tay lên, một phát liền bắt được Vân Triệu vừa xoay người định chạy, lôi vào trong tẩm cung, Lưu Nguyệt đi theo sau.

Đám người Hiên Viên Dịch phía sau lập tức như chim bay thú tán.

Hai cái đĩa đồ ăn này nếu ăn hết, chắc sẽ có người chết mất.

Sắc trời đã sáng, ánh nắng vàng tươi, có thể coi như là một ngày đẹp trời.

Có vấn đề là, bởi vì không có Ngự thiện phòng, toàn bộ Hoàng cung từ trên xuống dưới đều bị đói, không biết lúc đó còn có ai coi đây là một ngày đẹp trời hay không.

Dĩ nhiên, càng không thể bỏ qua việc vì không có nơi nghỉ ngơi, khiến toàn bộ Cấm vệ quân Hoàng cung phải thay nhau tuần tra suốt ngày, khiến người ngoài không biết có khi còn tưởng rằng Hoàng cung bị tập kích, hay có thế lực cường đại nào xâm nhập đâu.

Một ngày náo nhiệt đi qua, đảo mắt cái đã thấy vầng trăng bàng bạc mọc lên ở phương Đông.

Một mảnh ánh trăng bạc vẩy tia sáng vào phòng bế quan, mông mông lung lung.

“Ùng ục, ùng ục.” Trong phòng bế quan, Hiên Viên Huyền ôm bụng ai oán nhìn Hiên Viên Ngọc.

Bên cạnh, Hiên Viên Ngọc cũng ôm bụng nhìn Hiên Viên Huyền, bộ dáng ủ ê thảm não thật là đáng thương.

“Đói quá.”

“Muội cũng vậy.”

Không có Ngự thiện phòng, đói bụng suốt một ngày, ruột chắc cũng trống trơn rồi.

“Làm sao bây giờ? Muội chưa có ăn gì cả” Ngự thiện phòng bị đốt tan hoang rồi, đào đâu ra đồ ăn a.

Hiên Viên Huyền ôm bụng nhỏ, lông mày nhăn thành một đường, đột nhiên ánh mắt sáng ngời: “Vân Triệu bá bá từng nói Mẫu hậu có nói qua chuột cũng có thể ăn được.”

“Không được, chạy nhanh quá không bắt được.” Hiên Viên Ngọc cự tuyệt.

Hiên Viên Huyền suy nghĩ mãi một lúc sau mới nói: “Còn rắn thì sao, anh nghe nói quận Nam Tống vừa mới đưa tới vài con rắn hoa để trong lồng ở Ngự hoa viên, chuyên dùng để ăn.”

Hiên Viên Ngọc ánh mắt sáng lên, vụt đứng dậy: “Phụ hoàng nói bế quan chứ có nói phải nhịn đói luôn không?”

“Không hề.” Đôi mắt đen láy của Hiên Viên Huyền khẽ híp lại, hướng Hiên Viên Ngọc nháy mắt vài cái.

“Đi thôi.” Hiệp định đã đạt được, cùng nhất trí đối ngoại.

Dưới ánh trăng, chỉ thấy hai bóng người nhỏ xíu từ trong phòng cấm lẻn ra ngoài.

Cấm vệ quân vốn cũng không để tâm canh gác quá nghiêm mật, chỉ làm như không thấy, trẻ con mà, thả cho chạy nhảy mới linh hoạt được, nhốt riết khờ cả người.

Ánh trăng sáng tỏ.

Trong một góc Ngự hoa viên, muôn hoa khoe sắc tỏa hương thơm khắp nơi.

Có hai tiếng sột soạt, cùng hai bóng đen lẫn trong bóng đêm, đến gần lồng rắn vốn không có ai trông coi.

Mỗi lồng có đến mấy con, màu sắc sặc sỡ, vô cùng đẹp mắt.

“Bắt con nào?” Hiên Viên Huyền hỏi.

“Bắt con mập nhất kia kìa.” Hiên Viên Ngọc chỉ ngón tay. Đói quá, nhất định phải chọn con thật to mới đủ bỏ bụng.

Lập tức, Hiên Viên Ngọc tay chân lanh lẹ bật mở khóa lồng sắt, Hiên Viên Huyền phối hợp vô cùng ăn ý, lập tức liền chui vào.

Cũng không biết mấy năm nay Độc tôn Ly Lạc cho Hiên Viên Huyền ăn những gì.

Nếu nói nước lửa bất xâm, là mạnh miệng.

Còn nói bách độc bất xâm, cũng sai gần tám, chín phần mười.

Về việc tại sao nhưng độc khác không có ảnh hưởng gì với Hiên Viên Huyền, thì không ai biết được.

Chỉ là dù mấy con rắn trước mặt là rắn độc, nhưng vừa thấy Hiên Viên Huyền vừa chui vào, lập tức không dám nhúc nhích gì nữa, giống như là chuột thấy mèo, chỉ thiếu toàn thân run rẩy nữa thôi.

Hiên Viên Huyền nhanh tay bắt lấy một con rắn đen trông có vẻ là con mập nhất trong bầy, lập tức chui ra, Hiên Viên Ngọc đóng cửa lồng khóa lại.

Hết thảy đều phối hợp ăn ý không chỗ hở.

“Ăn như thế nào đây?” Hiên Viên Ngọc chớp đôi mắt đen.

“Thui? Nướng? Ăn sống? Hay là…”

Hiên Viên Huyền còn chưa kịp nói hết câu, con rắn đen như cảm giác được tử thần sắp đến lấy mạng, dùng hết toàn lực, vùng ra từ trong tay Hiên Viên Huyền, chui vào bụi cỏ.

Sàn sạt sàn sạt, trườn nhanh về phía trước.

“Dám chạy.”

“Đuổi theo.” Hai đứa trẻ tức khắc đuổi theo.

Con mồi ở phía trước chắc biết được nếu chậm chân chắc chắn sẽ chết, nên liều mạng phóng đi.

Còn hai người phía sau bởi vì đói lả rồi, nên cũng không còn bao nhiêu sức đuổi theo nữa.

Không bao lâu sau, một trước một sau lần lượt chạy vào đến Ngự hoa viên gần tẩm cung Thái thượng hoàng nhất, con rắn đen lập tức chui tọt vào hậu điện.

Hiên Viên Huyền, Hiên Viên Ngọc cũng không thèm liếc mắt nhìn nhau, cùng lẻn theo vách tường đi vào.

Bóng đêm tung bay, trên giường hắc ngọc trong tẩm cung Thái thượng hoàng.

Hiên Viên Dịch và Trần Thái hậu đang ‘loan phượng cùng kêu’.

Hai người này một người đã chừng năm mươi tuổi, một người khoảng bốn mươi mấy, nhưng không có nghĩa là họ không có nhu cầu, hai người đang nằm trên giường tiến hành ‘giao lưu thân mật’.

“Dịch, a…”

Hiên Viên Dịch cúi đầu hôn Trần Thái hậu một cái thật nồng nàn, vừa di chuyển sâu hơn, vừa đưa tay sờ lấy mái tóc đen xõa tán loạn của Trần Thái hậu, thở hồng hộc nói: “Tóc của nàng thật…”

Một chữ “trơn mượt” còn chưa kịp nói ra miệng, Hiên Viên Dịch liền dừng một cái, tóc Trần Thái hậu từ khi nào lại trơn mượt đến như vậy, lại còn cảm giác mát lạnh này nữa chứ, thật dễ chịu.

Lập tức không nghĩ ngợi gì cầm lên, định hôn lên một cái. Không ngờ vừa nắm được, lại kéo mãi không lên, Hiên Viên Dịch nhìn lại, Trần Thái hậu không có nằm đè lên tóc, đây là…Không khỏi quay đầu lại nhìn.

Vừa nhìn một cái, nhất thời toàn thân nháy mắt cứng đờ, biến thành tảng đá.

Trần Thái hậu cảm giác được Hiên Viên Dịch chợt cứng người, không khỏi cũng quay đầu nhìn theo tầm mắt Hiên Viên Dịch.

Chỉ thấy, bên đầu của nàng, Hiên Viên Dịch đang nắm một con rắn đen to bằng cả cánh tay, đầu nó đang giơ cao cao, bộ dáng như sắp phóng đến cắn bên này.

Cái lưỡi đỏ như máu trong miệng nó, dường như sắp chạm đến mặt của nàng.

Mà ở phía sau con rắn này, là Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc đang hợp sức túm lấy đuôi của nó, đã bị kéo tới bên chân giường, sống chết không chịu buông tay.

Lúc thấy ánh mắt nàng nhìn đến, còn cười nịnh bợ một tiếng.

“Hoàng gia gia, con rắn này là của con, Người mau buông tay, nó dám chạy loạn, con sẽ mang về dạy dỗ lại…”

“Aaaaaaaa…”

Lời nói lấy lòng còn chưa kịp xong, Trần Thái hậu đã hét một tiếng chói tai, đầu nghiêng qua một bên, bất tỉnh.

“Aaa…”

Cùng lúc này, Hiên Viên Dịch từ trạng thái hóa đá phục hồi lại, thân hình run lên, té cái rầm xuống, nằm gục trên người Trần Thái hậu.

Mắt trợn trắng.

Về phần ‘câu chuyện’ mà hai người đang ‘trao đổi thân mật’.

Có thể vì bị sự kiện lần này… cắt ngang và đả kích trầm trọng, dẫn đến hậu quả chấn thương tâm lý không cách nào quên được hay không, chuyện này cũng không phải người ngoài có thể bàn tán.

Bóng đêm bao phủ, gió nhẹ trăng thanh.

Hai tiếng hét sợ hãi kinh thiên động địa từ trong tẩm cung Thái thượng hoàng vang lên, phá vỡ trời cao, hù dọa vô số chim chóc bay tán loạn.

Lập tức khiến cho nhóm cận vệ thủ hộ ngoài điện nghe được, lập tức xông vào.

Hai tiếng kêu này quá kinh khiếp.

Chẳng lẽ Thái thượng hoàng và Thái hậu gặp hại.

“Ầm.” Cửa điện bị phá vỡ, một đám thị vệ gươm đao sáng loáng tuốt hết khỏi vỏ, cuồng xông lên.

Liền nhìn thấy tình huống bên trong tẩm cung, Thái thượng hoàng cùng Thái hậu đang trần truồng nằm trên giường, rõ ràng đã lâm vào hôn mê.

Mà hung thủ…

Hiên Viên Huyền cùng Hiên Viên Ngọc không kịp chạy trốn đành đứng một bên, cùng nắm đuôi một con rắn đen, khuôn mặt cười lấy lòng quay đầu nhìn bọn họ.

“Chúng ta không cố ý…”

Gió thổi phất qua, tạo nên những gợn sóng nhỏ lăn tăn trên mặt nước hồ xuân.

Không phải cố ý, mức độ sát thương đã cao như thế.

Nếu là cố ý…Mọi người khiếp hãi.

Trong bóng đêm, không lâu sau trong tẩm cung Đế hậu, một tiếng hét giận dữ lại một lần nữa xuyên phá trời cao.

 **************************

Ta thấy ngoại truyện đọc vui là chính, nên xin mọi người đừng quá chú ý tới tại sao hai đứa nhóc mới 3 tuổi mà quậy như vậy rồi nhé :”>

Giang tuyết (Tuyết trên sông) – Liễu Tông Nguyên – wiki

 

Thiên sơn điểu phi tuyệt,

Vạn kính nhân tung diệt,

Cô chu thôi lạp ông,

Độc điếu hàn giang tuyết.

 

Dịch nghĩa:

 

Giữa ngàn non, chim bay mất bóng.

Trên vạn nẻo đường, dấu vết người vắng hẳn.

Thuyền lẻ loi có ông già mang nón lá áo tơi,

Một mình ngồi câu trên dòng sông đầy tuyết lạnh.

 

Dịch thơ:

 

Nghìn non vắng bóng chim bay 

Mịt mùng muôn dặm chẳng hay chân người 

Lão thuyền nón lá áo tơi 

Mặc sông tuyết phủ vẫn ngồi buông câu.

23 thoughts on “[VP13T] PN1: Rình coi cảnh nóng

  1. ôi.. ta ngất…. có thể nào con cử Lưu Nguyệt đừng dị như vậy k? hết lần này đến lần khác phá tiệc… một bên chuẩn bị ăn còn một bên đang ăn dở nữa chứ.. haha =))

  2. Vãi đạn, 2 đứa ms chỉ có 3 tuổi thôi mà đã náo loạn như vậy r, nháo hết bố mẹ lẫn ông bà =))))) thế này sống sao =)))))) 2 bé rất dũng cảm giống mẹ nó, còn k ghét ăn chuột đồng vs rắn =))

  3. Chờ đọi bao lâu cuối cùng cũng có tí H rồi, nhưng vẫn là H ẩn :(( nhưng thôi có còn hơn k. Mà mình thấy cách xưng hô của Hiên Viên Ngọc với Hiên Viên Huyền k ổn lắm. Nên xưng là huynh muội chứ sao lại là Anh em

  4. thịt vụn nhưng ngon và hay, ta thích, mà 2 đứa bé thật quậy…nhưng k quậy k phải con của LN và HVT, với lại phải quậy quậy ta mới thích chứ 😀 hihi

  5. Ngạn Hổ đứng một bên, đã sửa sang lại ‘lại’ hình tượng, không còn toàn thân đầy bụi đất …=>tỷ thừa 1 chữ ‘lại’òy

  6. Pra tỷ ơi~~~
    Câu: “Còn nói bách độc bất xâm, cũng sai gần tám, chín phần mười.” → ý của nó là 2 đứa bé này ko phải bách độc bất xâm ~ như người bt thôi ??? Hay là còn có ý nghĩ “sâu xa ẩn giấu bên trong” nên muội ko hiểu ra??? >_<

    • Không phải muội, ý đoạn đó là từ nhỏ đến lớn 2 đứa nhóc này hay được Ly Lạc cho ăn đủ loại thuốc/độc, khiến cho cơ thể cũng có đề kháng tự nhiên, nên 2 câu đó ý là tuy được “đào tạo” từ nhỏ như vậy, 2 đứa cũng có kháng được một số độc, nhưng chỉ một số thôi chứ không phải tất cả.

Kí giấy bán hồn nào =))

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s